Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
. . Anh đâu có." Hoàng Phu Tuyệt lo lắng vội nói, thật ra không phải là anh hẹp hòi, chỉ là không có cách nào trừ anh ra anh không muốn thấy bất cứ sinh vật nào đến gần bảo bối của anh, cho dù đối phương là động vật cũng không được, huống chi con chó săn này lại là giống đực, như vậy thì càng thêm không thể đến gần Nhu nhi như vậy.
"Ha ha ha. . . Không cười anh, ha ha ha. . . Đúng rồi, Tuyệt, anh nói xem nên đặt tên gì cho sủng vật?" Thủy Băng Nhu hỏi.
"Một sủng vật còn phải đặt tên sao? Tùy tiện gọi chó hoặc mèo là được, nếu không liền kêu Vượng Tài, anh thấy bình thường các thương gia thường gọi như vậy." Hoàng Phu Tuyệt ghen tỵ nói, cái con chó kia chiếm quá nhiều sự chú ý của Nhu nhi, còn phải giúp nó đặt tên, hừ, nghĩ tới đây anh cũng rất khó chịu.
"Sủng vật cũng là bằng hữu của chúng ta, tại sao có thể tùy tiện như thế, hả? ? Để em nghĩ, kêu là Luck đi!" Thủy Băng Nhu nói.
"Có thể trở thành sủng vật của em đích xác là vận may của nó." Hoàng Phu Tuyệt tự lẩm bẩm.
"Hả? ? Anh nói cái gì?" Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi.
"A, không có gì, anh nói là tên của nó rất êm tai, bây giờ có thể đi ăn cơm rồi chứ? Bụng của anh rất đói." Hoàng Phu Tuyệt làm bộ đáng thương nói, cố gắng gây sự chú ý của Thủy Băng Nhu.
"Đi thôi! Luck, đi ăn cơm." Thủy Băng Nhu gọi con chó săn.
"Cái gì? Nhu nhi, em muốn con chó này theo chúng ta cùng ăn cơm sao?" Hoàng Phu Tuyệt đè nén thanh âm hỏi.
"Đúng nha, về sau nó liền theo chúng ta cùng nhau ăn cơm rồi, bởi vì nó là bằng hữu của em." Thủy Băng Nhu nói xong cũng đi vào phòng, ngay sau đó Luck hả hê nhìn Hoàng Phu Tuyệt một cái, sau đó theo đuôi Thủy Băng Nhu vào nhà, lưu lại một mình Hoàng Phu Tuyệt đang ghen ghét dữ dội.
"Luck đáng chết, lại còn muốn thay vị trí của ta ở trong lòng Nhu nhi, khốn kiếp, thật đáng chết."
Ám vệ
Ở trong núi rừng tĩnh lặng âm u, đập vào tầm mắt là một ngôi biệt thự hào hoa mang phong cách Châu Âu, ban đêm yên tĩnh có vẻ càng khiến biệt thự thêm âm trầm.
Trong biệt thự có tòa tháp hình tròn, cửa sổ nhỏ, cổng vòm hình nửa vòng tròn, cái vòm thấp lùn, tầng tầng lấy khung cửa làm vật trang trí. Sử dụng hàng loạt trụ đứng cùng các loại hình dáng vòm mà đạt tới một loại chắc nịch dầy cộm nặng nề, cân đối an ổn, độ mạnh yếu hài hòa tạo nên hiệu quả thẩm mĩ, cửa sổ nhỏ cùng với không gian rộng lớn bên trong tạo thành đối lập mãnh liệt, khiến cho toàn bộ ánh sáng bên trong biệt thự ảm đạm, sâu hun hút, làm cho người ta có một loại cảm giác thần bí u ám.
Lúc này dưới sân huấn luyện trong biệt thự loay hoay rối như một đống bùi nhùi, bởi vì theo tin tức nội bộ biết được chủ nhân của bọn họ muốn đích thân đến biệt thự xử lý một chút chuyện, mọi người không kịp chờ đợi bày ra ưu thế của bản thân, hi vọng có thể có cơ hội được chủ tử coi trọng.
"Ai, nghe nói chủ tử một lát nữa sẽ đến, thật là muốn xem một chút chủ tử trông như thế nào, chỉ vừa mới mười lăm tuổi liền sáng lập “Ám Nguyệt”, không hổ là thần tượng của ta." Một trong ba nữ sát thủ hưng phấn mở miệng nói.
"Lau nước mắt của cô đi, nếu như không muốn bị người khi dễ, sẽ phải thật cố gắng, như vậy mới có thể bảo vệ mình và thứ mà mình muốn bảo vệ." Thiếu niên nói xong cũng xoay người rời đi, thanh âm của anh vẫn lạnh nhạt như cũ, lại khiến cô có một loại cảm giác ấm áp.
Sau này cô mới biết anh chính là chủ tử của các cô, cũng chính là người đã cứu cô từ trong tay của kẻ địch, từ đó trở đi bất kể huấn luyện cực khổ đến cỡ nào, cô đều cắn chặt hàm răng, cũng bởi vì cái câu nói kia của chủ tử, cô từng bước từng bước từ một cô bé mặc cho người ta khi dễ trở thành sát thủ hạng nhất của “Ám Nguyệt”.
Ở “Ám Nguyệt” có hai thần thoại, một là chủ tử, người còn lại chính là cô.
Vào cái ngày cô trở thành Đường chủ, cô khắp nơi tìm kiếm bóng dáng của chủ tử, hi vọng anh biết đến thành tựu của cô, vậy mà, anh lại cũng không có xuất hiện nữa, chỉ là ở “Ám Nguyệt” thỉnh thoảng sẽ nghe được tin tức về anh, nghe nói anh nhân nuôi một cô bé, hơn nữa còn phí hết tâm tư xây một tòa lâu đài cho cô ấy, quả thật cưng chiều cô gái đó lên tận trời.
Anh có biết mỗi khi nghe được anh sủng ái cô gái kia như thế nào, lòng của cô liền đau đến sắp không thể hít thở, cô không ngừng đè nén sự ghen tỵ xuống.
Là từ lúc nào cô bất đầu yêu anh? Có lẽ từ cái phút chốc anh đưa cho cô tấm khăn lụa kia, một khỏa lòng của thiếu nữ đã vô thức bất giác rơi vào trên người anh rồi.
Một chiếc Porsche chạy về phía tòa biệt thự lớn khí thế huy hoàng, hai tấm cửa sắt lớn thấy bóng dáng của chủ nhân thì nhanh chóng mở ra, phát ra tiếng vang trầm muộn, khiến cho lòng người không khỏi cả kinh.
Tài xế của Hoàng Phu Tuyệt tiếp tục đạp chân ga, xe hơi chở hai người tiến vào một tòa trang viên vừa quỷ dị vừa thần bí. Cửa sắt lớn sau khi xe vào chậm rãi đóng lại, rốt cuộc phát ra một tiếng "Dao động ——" trầm vang.
Mấy phút sau, xe đi đến trước mặt một biệt thự màu trắng tăt đèn. Lúc này ở bên ngoài biệt thự một người đàn ông