Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
thì ra là anh chọn cô, là bởi vì võ công cô tốt, có thể bảo vệ cô gái kia, cho tới nay đều là cô tự mình đa tình.
"Thích, cô ấy thật là xinh đẹp nha, tôi tên là Thủy Băng Nhu, cô tên là gì?" Thủy Băng Nhu từ trên đùi Hoàng Phu Tuyệt trượt xuống, đi tới trước mặt cô gái kia thân thiện chào hỏi.
"Thuộc hạ là Quan Dĩnh." Quan Dĩnh lạnh nhạt nói, trong lời nói ẩn giấu một tia khinh thường.
"Quan Dĩnh? Tên cũng rất êm tai, vậy sau này chúng ta chính là bằng hữu rồi." Thủy Băng Nhu mỉm cười nói.
"Nhu nhi, muộn giờ đi học rồi." Hoàng Phu Tuyệt đi tới ôm eo của cô dịu dàng nói.
"Ha, nguy rồi, em đi lấy túi sách trước đã." Thủy Băng Nhu nghía đồng hồ ở đại sảnh một cái, lo lắng nói.
Thấy Thủy Băng Nhu trở về phòng, tức giận của Hoàng Phu Tuyệt nhất thời khuếch đại, Quan Dĩnh đột nhiên rất mơ hồ, tại sao chủ tử đột nhiên tức giận, chỉ có Quản gia sống lâu dài ở tòa thành mới biết, bởi vì mới vừa rồi ám vệ đối với tiểu thư có một chút xíu khinh thường, cho nên ông chủ tức giận, không một ai có thể xem thường tiểu thư hoặc là tổn thương tiểu thư, bởi vì ông chủ không cho phép.
"Biết cô phạm vào cái lỗi gì không?" Hoàng Phu Tuyệt lạnh lẽo hỏi.
"Thuộc hạ không biết." Quan Dĩnh cao ngạo đáp lại, cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình đã làm sai, bởi vì ngoại trừ chủ tử ra không có ai có thể khiến cho cô cung kính đối đãi.
"Không biết? Rất tốt, Quản gia ông nói cho cô ta biết lỗi ở đâu, còn có bổn phận cần phải có của cô ta." Hoàng Phu Tuyệt tức giận nói.
"Bất luận kẻ nào không nên đối với tiểu thư bất kính, còn phải dùng sinh mạng đi bảo vệ tiểu thư, tuyệt không thể để cho cô ấy bị một tia một hào tổn thương, nếu không xử trí theo gia pháp." Quản gia mặt không biểu tình hướng về phía Quan Dĩnh nói, Quan Dĩnh lập tức cứng đờ, anh thế nhưng bảo hộ cho cô ta tới mức đó.
Hoàng Phu Tuyệt nghe xong lời Quản gia nói sau đó xoay người đi về phía phòng của Thủy Băng Nhu.
Quản gia lạnh nhạt liếc cô một cái, mặt không chút biểu tình nói: "Chú ý bổn phận của mình, không nên có tư tâm tốt nhất hiện tại bóp chết ở trong đầu, nếu không chết thế nào cũng không biết, ông chủ cũng không phải là đối tượng có thể tùy tiện lừa gạt." Nói xong cũng rời khỏi đại sảnh, lưu lại Quan Dĩnh với tư tưởng hỗn loạn thật lâu ngốc tại chỗ.
Ám sát
Hoàng Phu Tuyệt đi vào phòng của Thủy Băng Nhu thấy cô đang lục tìm đông tây kiếm cái gì đó, trên trán loáng thoáng xuất hiện một tia ảo não cùng lo lắng. Hoàng Phu Tuyệt bước nhanh đi tới hỏi: "Nhu nhi, em tìm gì vậy?"
"Đó, Tuyệt, anh có thấy Niên luận (luận văn niên học) của em đâu không? Em nhớ là ngày hôm qua rõ ràng để ở trên bàn, sao giờ lại không thấy, thật hỏng bét, nếu hôm nay em không nộp luận văn, lão bà cô chắc chắn sẽ trực tiếp chấm hết khóa học của em, như vậy em sẽ không có cách nào thuận lợi tốt nghiệp." Thủy Băng Nhu trở lộn một xấp sách trên bàn nói.
"Luận văn? Ngày hôm qua không phải anh đã giúp em bỏ vào trong túi rồi sao? Em quên à?" Hoàng Phu Tuyệt cưng chìu nói, bảo bối của anh mơ hồ nhất, chỉ là không sao, tất cả mọi chuyện có anh giúp cô chuẩn bị, cô chỉ cần hưởng thụ niềm hạnh phúc được anh cưng chiều là được rồi.
"Túi sách? Đúng rồi, thế mà em lại quên mất, Tuyệt đứng là lợi hại nhất, cái gì cũng chuẩn bị xong." Thủy Băng Nhu mở túi sách ra nhìn thấy thứ muốn tìm hưng phấn nói.
"Ha ha ha. . . . . . Tuyệt, thật là nhột nha." Thủy Băng Nhu cười hì hì nói.
"Có đồng ý hay không? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt nghe được lời của cô..., càng thêm càn rỡ thổi hơi, tay ôm cô chặt hơn.
"Ha ha ha. . . . . . Em đồng ý, em đồng ý. . . Ha ha ha. . . Tha mạng a." Thủy Băng Nhu cười cầu xin tha thứ, ở trên người của anh uốn qua uốn lại.
"Nhu nhi, đừng động." Hoàng Phu Tuyệt khàn khàn nói, không ngừng kìm nén lửa dục của bản thân.
Thủy Băng Nhu nghe được anh nói, nhất thời dừng lại, ngoảnh qua chỗ anh không thấy được dí dỏm lè lưỡi một cái.
"Nha, Quan Dĩnh còn chưa có lên xe mà? Cô ấy không phải ám vệ kiêm bằng hữu của em sao?" Thủy Băng Nhu kỳ quái hỏi.
"Cô ây ở phía sau, về sau cô ấy liền sống trong bóng tối, em có chuyện có thể gọi cô ấy, Nhu nhi, nhớ không nên đến quá gần cô ta." Hoàng Phu Tuyệt lo lắng nói.
"Biết rồi! Biết rồi!" Thủy Băng Nhu cười đáp, cho là anh lại đổ bình dấm chua rồi.
Đi tới một con đường gần trường học, Thủy Băng Nhu vội vàng bảo tài xế dừng xe, xoay người định xuống xe, không nghĩ tới bị Hoàng Phu Tuyệt dùng sức kéo tay của cô, một chút lơ đễnh, cả người cô ngã ngồi ở trên người của anh. Hai tay Hoàng Phu Tuyệt giữu lấy đầu của cô giống như đang nâng báu vật của nhân gian, nhẹ nhàng hôn lên môi của cô, dịu dàng mà triền miên, hồi lâu sau mới không nỡ mà buông cô ra.
"Nhu nhi, buổi tối gặp, nhớ những gì anh dặn đó." Hoàng Phu Tuyệt nhìn cô thâm tình nói.
"Ha ha ha. . . . Ừ." Thủy Băng Nhu cười gật đầu, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt anh, sau đó thật nhanh xuống xe, lưu lại Hoàng Phu Tuyệt vẻ mặt ngọt ngào ngơ ngẩn.
Hồi lâu sau, Hoàn