Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Quân Tử Hữu Ước

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1662 lượt.

cô, hôn một cái mái tóc của cô, tay theo thói quen ở sau lưng trần của cô xoa xoa.
"Ưm?" Thủy Băng Nhu nằm ở trên người anh, trên ngực anh cọ tới cọ lui, bắp đùi thoải mái ở trên người của anh lúc ẩn lúc hiện, đầu ngón tay út đáng yêu ma sát bắp chân của anh, như một đứa con nít gây sự, hoàn toàn không biết trong lúc vô ý động tác của cô khiến phía dưới người đàn ông nổi gân xanh, lửa dục khó nhịn.
"Nha đầu, chớ lộn xộn." Hoàng Phu Tuyệt rên lên một tiếng, khàn khàn nói.
Giống như nghe hiểu được lời của anh, Thủy Băng Nhu tìm được một vị trí thoải mái, không hề động nữa. Hoàng Phu Tuyệt lúc này mới khạc ra một hơi buồn phiền, bình tĩnh lại vật nam tính của mình
Bởi vì cử động vừa mới của Thủy Băng Nhu quá lớn, dẫn đến khắn tắm vây ở trên người cô đột nhiên tuột ra, lúc này cả người cô gần như trần trụi nằm ở trên người của Hoàng Phu Tuyệt, vật nam tình bên dưới của Hoàng Phu Tuyệt vốn không dễ dàng trở lại bình thường lại một lần nữa lửa dục tăng vọt.
"Nha đầu, đây là em tự tìm." Hoàng Phu Tuyệt khàn khàn rù rì nói, sau đó lưu loát lật người đem Thủy Băng Nhu đè ở phía dưới, môi mỏng khêu gợi hôn lên đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của cô, bá đạo, triền miên, anh nhẹ nhàng từ miệng của cô hôn đến cổ mảnh khảnh, khẽ hôn từ từ thay đổi mùi vị, anh không thể khống chế gặm cắn da thịt ngọt ngào của cô, cho đến khi da thịt trắng noãn bởi vì động tác của anh tạo thành từng cái dấu ấn, anh mới thỏa mãn ngẩng đầu lên, nhìn tư thế ngủ ngọt ngào của cô cười hạnh phúc.
"Bỏ qua cho em nốt lần này, lần sau anh nhất định muốn bù lại." Hoàng Phu Tuyệt rù rì bên tai Thủy Băng Nhu.
Anh đứng lên, đem chăn bông thật chặt đắp lên trên người của cô, sau đó đi tới phòng tắm, xem ra anh phải tắm nước lạnh một trận mới được.






Cố ý
Nửa giờ sau, Hoàng Phu Tuyệt đã lấy lại bình tĩnh từ phòng tắm đi ra, cảnh tượng trước mắt thiếu chút nữa bao phủ lý trí của anh, anh cúi đầu nhìn đến chỗ kín của bản thân chợt hưng phấn, ngực đập thình thịch, thình thịch không ngừng.
Chỉ thấy Thủy Băng Nhu cả người nằm nghiêng ở trên chiếc chăn bông bằng sợi tơ màu trắng, khăn tắm lúc trước còn vây lấy thân thể cô chẳng biết từ lúc nào đã rơi xuống, cô giống như một mỹ nhân đang trần truồng ngủ, một một cặp đùi tuyết trắng thon dài vắt ngang qua trên chăn, bàn chân nhỏ đáng yêu màu hồng dí dỏm vểnh lên, cả mông đẹp trần truồng trắng trợn hiện ra ở trước mặt anh, ngực hoàn mỹ chen nhau dồn lại ở trên chăn bông, càng lộ ra vẻ mê người, cánh tay ngọc mềm mại ôm thật chặt một góc chăn bông, môi đỏ mọng như hoa hồng diễm lệ khẽ vểnh lên, khẽ đóng khẽ mở giống như mời mọc người tới thưởng thức.
Chân Hoàng Phu Tuyệt không khống chế được đi đến bên cạnh giường, từ từ nghiêng người, môi mỏng khêu gợi dịu dàng ngậm vào môi đỏ mọng xinh đẹp của cô, hai tay không tự chủ ôm chặt thân thể của cô, tay trong lúc vô thức chạm tới da thịt nhẵn nhụi mượt mà của cô cái hôn triền miên của anh càng sâu hơn, hồi lâu sau anh mới thô xuyễn thở hổn hển buông môi cô ra, đắm đuối đưa tình nhìn gương mặt say ngủ của cô.
Khi ánh mắt của anh không cẩn thận liếc đến thân thể trần truồng của cô, chân mày nhíu lại lo lắng, không biết bộ dạng này của cô đã bao lâu, bị cảm thì biết làm sao, nha đầu này cố ý muốn anh phải lo lắng.
"Tôi không tin, tôi không tin. . . Anh lừa tôi, chủ tử anh ấy sẽ không làm như vậy, nhất định là anh ghen tỵ chủ tử coi trọng tôi, nhất định là như vậy, tôi muốn thấy chủ tử, dẫn tôi đi gặp chủ tử. . . . . ." Quan Dĩnh âm thanh khàn khàn giận giữ kêu lên, cô không tin chủ tử có thể đối với cô như vậy, không tin, ở đây cô rất khó chịu, không ngừng có con chuột tới quấy rầy cô, hơn nữa còn tối đen như mực, ngập tràn mùi vị mốc meo làm người ta nôn mửa.
"Hừ, cô cho rằng chủ tử là người muốn gặp thì có thể gặp sao? Chủ tử bây giờ đang ở trong lâu đài cùng với phu nhân, không đếm xỉa tới cô, chậc chậc. . . . . . Tôi nghĩ cô có muốn có được chủ tử cũng đừng tỏ rõ như vậy nha, là một người mù cũng nhìn ra, chứ đừng nói là chủ tử anh minh, xin cô dùng đầu óc mà suy nghĩ một chút đi, vị trí phu nhân loại người như cô có thể ngồi vào sao?" Người áo đen khinh thường nói.
"Không, không, không. . . Chuyện không phải như thế, tôi có thể giải thích với anh ấy." Quan Dĩnh vừa nghe đến chủ tử có thể biết chuyện xảy ra lúc đó đã cảm thấy da đầu tê dại, mãnh liệt lắc đầu kêu lên, thủ đoạn của chủ tử cô biết, nếu như bị anh biết lúc ấy cô cố ý không cứu cô gái kia, chủ tử sẽ khiến cô sống không bằng chết.
"Giải thích? Hiện tại chủ tử không rãnh nghe lời giải thích của cô, chờ ngài giải quyết xong đám sát thủ kia ngay sau đó sẽ đến phiên cô,cái chức danh Đường chủ cô không làm cho tốt. Lại muốn trở thành người phụ nữ của chủ tử làm chi, hiện tại thì tốt rồi, có kết cục như vậy, còn có thể trách ai được, chỉ có thể nói là cô bị lòng hư vinh làm hại." Người áo đen mặt không biểu tình nói xong, xoay người định rời khỏi phòng giam, không nghĩ tới lại bị Quan Dĩnh lôi kéo tay