XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Quân Tử Hữu Ước

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

à Quan Dĩnh, Quan Dĩnh, cô gái nhỏ năm đó núp trong bóng tối trộm khóc, ngài quên sao? Ngài còn đưa cho tôi một cái khăn tay, tất cả tất cả ngài đều quên sao?" Quan Dĩnh khàn khàn nói, từ trong túi quần thận trọng móc ra một cái khăn lụa gấp cực kỳ xinh đẹp sạch sẽ, ý đồ khiến anh hồi tưởng lại phần trí nhớ có liên quan đến cô.
"Những người không quan trọng ta bình thường cũng sẽ không nhớ, không có ai sau khi làm thương tổn cô ấy còn có thể bình yên vô sự sống nữa." Hoàng Phu Tuyệt lãnh khốc trả lời.
"Nguời không quan trọng? ? ? Ha ha ha. . . . . . Tôi đợi anh mười năm, anh dám nói tôi là người không quan trọng? Tại sao? ? ? Tại sao anh phải cưng chiều cô ta như vậy? Cô ta căn bản chỉ là một thiên kim tiểu thư cơm tới thì há mồm, ngoài trừ có một chút vẻ thùy mị ra, quả thật cái gì cũng sai, cô ta có điểm nào xứng với anh cao cao tại thượng?" Quan Dĩnh phẫn hận nói, cô lúc này đã bị ghen tỵ che mắt, hoàn toàn quên muốn ở trước mặt Hoàng Phu Tuyệt duy trì hình tượng tốt đẹp.
"Câm mồm, ai cho ngươi cái quyền nói cô ấy như vậy, không xứng với? Chẳng lẽ ngươi mới xứng với sao?" Hoàng Phu Tuyệt mở miệng cắt đứt.
"Ha ha ha. . . . . . Anh đau lòng, ngay cả tôi mắng cô ta anh cũng đau lòng, ha ha ha. . . Cô ta không nên có được sủng ái của anh, tất cả tất cả đều là lỗi của cô ta, vốn anh là của tôi, đều là cô ta cướp đi, đều do cô ta. . . . ." Quan Dĩnh giống như một người đàn bà chanh chua gào lên.
"Đúng là một người đàn bà ham phú quý, ngươi đã muốn đàn ông nhu vậy, ta liền thành toàn cho ngươi." Hoàng Phu Tuyệt khát máu nói, chỉ thấy anh khẽ phất tay một cái, hơn mười đô vật dáng dấp bỉ ổi nâng cao bụng bự từ bên ngoài đi vào (Editor: Đang ở Nhật nên chắc các bạn cũng biết mười người này là võ sĩ Sumô ạ).
"Các người biết phải làm sao rồi chứ? Không cần lưu lại người sống, phải tận mắt thấy cô ta ở dưới người các người chết đi mới được rời đi, nếu không các người tự biết hậu quả." Hoàng Phu Tuyệt lạnh lẽo phân phó, sau đó vô tình rời khỏi phòng giam.
Mấy đô vật nghe được Hoàng Phu Tuyệt ra lệnh, từ từ đi đến cạnh Quan Dĩnh, lộ ra nụ cười bỉ ổi.
"Không! ! ! Không! ! Anh không thể đối với tôi như vậy, đừng tới đây, cút ngay! ! ! Thả tôi ra, mau thả tôi ra. . . . ." Quan Dĩnh lúc này tuyệt vọng gào thét, thấy mấy tên đô vật kia từ từ đến gần cô, cô muốn phản kháng, lại không có nổi một chút hơi sức, rốt cuộc hiểu rõ thì ra là anh đã sớm cho người bỏ thuốc mê vào thức ăn của cô, khó trách anh không lo lắng cô giết mấy người đàn ông này. Ha ha ha. . . . Ngươi quá ngu, Quan Dĩnh. Cô bi thương cười, lệ rơi đầy mặt, mắt lạnh nhìn một đám đô vật làm người ta ghê tởm xé rách y phục của cô. . . . . .
Hoàng Phu Tuyệt ở bên ngoài phòng giam nghe tiếng gào tê tâm liệt phế từ từ biến thành tiếng thở gấp cùng tiếng gầm nhẹ làm người ta tai đỏ tim đập, mới thỏa mãn mang theo một đám người áo đen rời khỏi phòng giam.






Bộc lộ thân phận
Hoàng Phu Tuyệt bởi vì phải xử lý một ít chuyện của “Ám Dạ”, cho nên đến sáng sớm, anh mới trở lại lâu đài, mặc dù cả đêm đều phải giải quyết công việc, nhưng là vừa nghĩ tới trong nhà có nha đầu của anh đang đợi anh, anh cũng cảm thấy tinh thần phấn chấn, tất cả mệt mỏi biến mất hầu như không còn.
Quản gia thấy Hoàng Phu Tuyệt từ bên ngoài trở lại, lập tức nhanh chóng nghênh đón.
"Ông chủ." Quản gia nhẹ nhàng khom người cúi chào Hoàng Phu Tuyệt, sau đó cung kính thăm hỏi.
"Ừ, Nhu nhi đã tỉnh chưa?" Hoàng Phu Tuyệt vừa đi về phía phòng của Thủy Băng Nhu vừa hỏi.
"Hả? Tuyệt, em tại sao lại ở chỗ này, em không phải đang đi học sao? Chẳng lẽ em nằm mơ? Nhưng thế nào cảm giác lại thật như vậy?" Thủy Băng Nhu do bắt đầu mê mẩn biến thành lầm bầm lầu bầu.
"Em quên, lúc em đang trên đường đến trường thì bị người ám sát, thật may là anh tới kịp, nếu không anh liền vĩnh viễn mất em rồi, lúc ấy anh thật sự là bị hù sợ." Hoàng Phu Tuyệt tình cảm dạt dào nhìn cô, như muốn đem cô hòa tan vào trong mắt mình vậy.
"Em không sao rồi, anh đừng lo lắng, nha?" Thủy Băng Nhu đan mười đầu ngón tay vào với tay anh, cái trán chạm vào cái trán của anh, nói.
"Nha đầu, cám ơn em không có việc gì! Cám ơn em không để cho mình bị thương." Hoàng Phu Tuyệt nhìn bàn tay nhỏ bé của cô đang vuốt vuốt bàn tay to của anh thâm tình nói.
Mà lúc này Thủy Băng Nhu không chút để ý chơi đùa bàn tay của anh, nghĩ thầm bàn tay của Tuyệt ghê gớm thật nha! Tay của nam sinh cũng lớn như vậy sao? Thật là ấm áp.
"Chơi rất thích sao?" Hoàng Phu Tuyệt nhìn nha đầu của anh lại bị ngón tay của anh hấp dẫn lực chú ý, hơn nữa từ lúc tỉnh lại đến bây giờ chỉ nhìn anh một cái, rốt cuộc không nhịn được âm trầm mở miệng nói.
"Không chơi, nên ăn điểm tâm." Hoàng Phu Tuyệt cầm lấy tay của cô đang cầm tay anh mặt đối mặt với cô.
"Đúng rồi, hôm nay còn phải đi học nha, hỏng bét, em sắp bị trễ rồi." Thủy Băng Nhu đột nhiên bắn ra một tiếng từ trên giường nhảy dựng lên, lo lắng nói.
"Ha ha ha. . . . . . Đừng lo lắng, Quản g