Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.
, cô từ trên lầu đi xuống liền nhìn thấy Hoàng Phu Tuyệt lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon, nghi ngờ hỏi: "Ah ~ Tuyệt, anh còn chưa đi làm sao? Anh không cần đặc biệt chờ em..., em có thể tự mình đạp xe đạp đi." Thủy Băng Nhu vừa nói vừa đi ra ngoài, đột nhiên eo thon của cô bị người từ phía sau bắt lấy.
"Tuyệt, em còn không đi sẽ trễ mất." Thủy Băng Nhu quay đầu ai oán nói.
Không được rồi, vậy. . . Vậy. . . Đó không phải là. . . bạn học vừa tới trường báo danh mấy ngày trước sao? Cô ấy tại sao lại ở trong xe của cái người đẹp trai đó, cô ấy và trai đẹp đến tột cùng là có quan hệ như thế nào? Mọi người nghi ngờ thầm nghĩ.
Mà hiệu trưởng và mấy nhân vật lãnh đạo biết thân phận của Hoàng Phu Tuyệt, lúc này thấy Thủy Băng Nhu ở bên cạnh anh, cũng cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng bọn họ không được phép suy nghĩ nhiều, vội vàng cung kính nghênh đón, vì đại nhân vật giống như Đế Vương này không phải bọn họ có thể đắc tội, nghe nói anh ta tài phú nhiều đến đếm không hết, tùy tiện dậm chân một phát mà có thể khiến cho kinh tế cả thành S tê liệt.
"Tổng giám đốc Hoàng, nhiệt liệt chào mừng ngài đến!" Hiệu trưởng và toàn thể nhân viên đi theo cung kính cúi người chào nói.
Hoàng Phu Tuyệt ừ một tiếng, sau đó ôm eo Thủy Băng Nhu giữa một đám hộ vệ vây quanh đi về phía ký túc xá trường học, mà Thủy Băng Nhu là lo lắng bị anh ôm.
"Oa, thật sự rất đẹp trai nha!"
"Đó không phải là bạn học Thủy mới tới sao? Cô ấy làm sao lại cùng đi chung với trai đẹp, thật hâm mộ đó."
"Quả thật chính là kim đồng ngọc nữ, bọn họ thật rất xứng đôi!"
"Ai nha, xem ra giai nhân là người có chủ rồi, vốn là mình còn muốn theo đuổi bạn học Thủy kia, mình còn chưa có bắt đầu yêu đã phải chấm dứt trong thất bại rồi, mình thật đáng thương nha ~"
"Đi chết đi, cứ coi như không có vị Đại Suất Ca kia, giai nhân cũng không tới phiên cậu, cậu cứ làm như học trưởng An Đông Nghê là chết rồi ý."
"Thôi rồi, bạn học Thủy đã là hoa đã có chủ, vậy học trưởng An Đông Nghê làm thế nào?"
Dọc theo đường đi là tiếng nam nữ ồn ào, tất cả đều là bởi vì sự xuất hiện của Thủy Băng Nhu và Hoàng Phu Tuyệt mà ra.
Hoàng Phu Tuyệt nghe, trong đôi mắt đẹp là con ngươi đen nhánh, bên trong ánh sáng chớp động giống như vụn băng, phóng về phía đám người kia, nhất thời mọi người toàn thân cứng đờ, lời muốn nói tắc ở cổ họng.
Thấy Hoàng Phu Tuyệt đi xa, hiệu trưởng mệt lả thở ra một hơi, nghiêm nghị nói với trợ thủ bên cạnh: "Trợ lý Trương, sao cậu không báo cáo với tôi, tổng giám đốc Hoàng có quen biết với học trò Thủy mới đến hả? Làm hại tôi vừa rồi thiếu chút nữa phạm sai lầm."
"Cái này. . . Cái này. . . Hiệu trưởng, tôi cũng không có điều tra được tổng giám đốc Hoàng thế nhưng biết học trò Thủy, tôi chỉ biết anh ta cực kỳ sủng ái một cô gái." Trợ lý ấp a ấp úng nói, hắn đã rất cố gắng điều tra rồi, huống chi việc gì hiệu trưởng cũng giao cho hắn làm, hắn nào có nhiều thời giờ như vậy.
Bên ngoài đồn đại tổng giám đốc Hoàng không gần nữ sắc, hiện tại theo như cái tình hình này thì học trò Thủy chính là người phụ nữ của anh ta, xem ra phải phân phó chủ nhiệm lớp chọn chăm sóc thật tốt học trò Thủy, bằng không đắc tội tổng giám đốc Hoàng sẽ không tốt, hiệu trưởng nghĩ thầm, lấy lại tinh thần thấy Hoàng Phu Tuyệt bọn họ đã đi xa, vội vàng đi như chạy theo phía sau.
Đi một đoạn đường thật dài, Thủy Băng Nhu thấy rốt cuộc không có người nào rồi, mới lặng lẽ thở ra một hơi, nói với Hoàng Phu Tuyệt: "Tuyệt, em muốn lên lớp."
"Ha ha ha. . . Đi đi! Chờ anh xong xuôi chuyện trong trường học lại đi đón em." Hoàng Phu Tuyệt mỉm cười nói.
Mà bầy lãnh đạo của trường kia đi theo phía sau bọn họ thấy nụ cười của Hoàng Phu Tuyệt, đều ở đây cảm thán lời đồn bên ngoài đúng là nhảm nhí, ai nói tổng giám đốc của “Tập đoàn Thánh Hoàng” ăn nói có ý tứ, vẻ mặt lạnh lẽo có thể đông chết người.
Thấy sự xuất hiện của những người chung quanh, Thủy Băng Nhu có chút cảm giác không được tự nhiên, vội vàng chạy về hướng phòng học, Hoàng Phu Tuyệt thấy Thủy Băng Nhu đi xa, ánh mắt nhu tình như nước lập tức trở nên sắc bén, bắn thẳng đến đám lãnh đạo bên cạnh, sau đó một mình đi về phía ký túc xá.
Trời ạ, thì ra lời đồn đại bên ngoài đều là thật, tốc độ biến đổi sắc mặt của tổng giám đốc Hoàng thật là khiến người ta trợn mắt há mồm, kỳ quái, rõ ràng chính là thời tiết tháng ba, tại sao bọn họ lại cảm giác như đang ở trong một hầm băng vậy.
Ý định
Thủy Băng Nhu chạy một đoạn đường thật dài mới phì phò thở dốc dừng lại, một tay cô chống đầu gối, một tay vỗ trái tim (vỗ ngực) bởi vì vận động mà kịch liệt nhảy loạn, nhớ tới những lời bàn luận của các bạn học ở công trường lúc vừa rồi, bất đắc dĩ cười lắc lắc đầu. Ở bất kỳ chỗ nào, bề ngoài tuấn dật của Tuyệt, khí chất cao quý luôn là đối tượng khiến đông đảo phụ nữ theo đuổi, chỉ là thật may là Tuyệt không hoa tâm, nếu không cô sẽ phải đau lòng rồi.
Thủy Băng Nhu cảm thấy hơi thở ngày càng bình ổn, đứng lên đi về phía trước. Độ