Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
t nhiên một bóng dáng xuất hiện trước mặt cô, mà cô cứ như vậy không để ý đi lên đụng vào một lồng ngực.
"Ưmh. . . . . ." Bị đụng đau, Thủy Băng Nhu không khỏi ưm một tiếng, dùng sức nháy mắt, ý đồ hãm lại nước mắt vì đau đớn mà đang trực trào ra ở hốc mắt.
Cô cúi đầu nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý."
"Tiểu Nhu, đây là cơm hộp mẹ mình tự tay làm, bà bảo mình đưa cho bạn, làm phiền Hoàng tiên sinh giúp một tay, công ty nhà mình đã tạm thời bảo vệ được, còn nữa, mẹ mình hỏi ngày nào đó hai người rãnh rỗi, bà muốn mời hai người tới nhà mình ăn cơm, cảm tạ sự giúp đỡ của hai người." Lý hiếu Huyên từ hộc bàn lấy ra một cái túi đựng một cái hộp cơm rất đẹp mắt đẩy về phía Thủy Băng Nhu.
"Chúng ta là bạn bè mà, không cần khách khí nha..., hôm nào bọn mình sẽ đến nhà bạn chơi." Thủy Băng Nhu nhận lấy hộp cơm nói.
"Được, hoan nghênh!" Lý Hiếu Huyên cười nói.
"Ai, Tiểu Nhu, nghe nói buổi sáng hôm nay vị hôn phu của bạn đưa bạn tới." Thủy Băng Nhu vừa an vị, Lăng Tâm lập tức hưng phấn hỏi.
"Ah ~ sao các bạn lại biết?" Thủy Băng Nhu lấy sách ra nghi ngờ nói.
"Oh, hôm nay vừa đến lớp liền nghe thấy bầy hoa si kia đang thảo luận vị hôn phu của bạn có bao nhiều anh tuấn, bao nhiêu phô trương, nghĩ đến vẻ mặt bọn họ vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, mình liền cảm thấy rất buồn cười nha." Lăng Tâm cười nói.
"Đúng rồi, Tiểu Nhu, Hoàng tiên sinh hôm nay sao lại nghĩ đến việc muốn đưa bạn đi học thế? Lần trước mình nhìn thấy ngài ấy có vẻ rất bận rộn." Lý Hiếu Huyên hỏi.
"Ai nha, dù là bận mấy cũng không thể không trông nom vị hôn thê đi! Ngài ấy sớm nên như thế, khiến những thứ mắt chó coi thường người thấp kia có thể sáng mắt ra, Tiểu Nhu nhà chúng ta thế nhưng là phu nhân tương lai của tổng giám đốc "Tập đoàn Thánh Hoàng"." Lăng Tâm cố ý nói lớn tiếng.
Thủy Băng Nhu thấy phần lớn ánh mắt của mọi người đều dổ dồn về phía cô, nhất thời gương mặt xấu hổ đỏ lên, nhanh chóng cúi đầu, hận không tìm được cái lỗ nẻ nào để mà chui vào, cô vươn tay lôi kéo vạt áo của Lăng Tâm, Lăng Tâm mới lập tức ngừng lại.
Tiết học hôm nay là của chủ nhiệm lớp mới, cô ấy cũng giống như chủ nhiệm lớp trước đây, luôn là thích gọi học sinh đứng lên trả lời câu hỏi, nhất là thích nhất gây khó khăn cho Thủy Băng Nhu, chỉ vì cô không có quyền thế, cho nên thường trước khi đi học cô đều xem trước giáo trình, nhưng mà bởi vì tối hôm qua Tuyệt đưa cô đến cái chỗ kia, khiến cô vừa về tới nhà liền bịt đầu ngủ một giấc, thật hỏng bét, không biết hôm nay chủ nhiệm lớp sẽ hỏi cái vấn đề gì, mày đẹp của Thủy Băng Nhu cau lại.
"Học trò Thủy, em tới trả lời một vài nội dung chính của bài học trước" (Kiểm tra bài cũ). Chủ nhiệm lớp vừa lên bục giảng lập tức mỉm cười nói với Thủy Băng Nhu.
Ah, chỉ có vậy, cô ấy làm sao lại đưa ra câu hỏi đơn giản như vậy, cô không được phép suy nghĩ nhiều, lập tức tự tin trả lời câu hỏi của cô ấy.
Đợi cô trả lời xong vấn đề được hỏi, chủ nhiệm lớp khoa trương khua tay, cười khen ngợi: "Rất tốt, vô cùng chính xác, mời em ngồi xuống."
Nhất thời Thủy Băng Nhu cảm thấy khóe mắt trợt xuống mấy cái vạch đen, chủ nhiệm lớp cứ như vậy buông tha cho cô, chuyện từ trước đến nay chưa từng có, rất quỷ dị nha.
"Ai ~ hôm nay xảy ra chuyện gì vậy, tại sao hai người các cậu đều không bình thường như vậy đây? Nghê ngẩn người còn dễ hiểu một chút, nhưng hoa hoa công tử Tư Đồ Huy cũng ngẩn người, đó chính là một chuyện lạ rồi, hôm nay Lão sư càng thêm không bình thường!" Âu Dương Tuấn lầm bầm lầu bầu nói.
Nghe bạn tốt chế nhạo, lúc này An Đông Nghê mới rời tầm mắt khỏi người Thủy Băng Nhu, nhàn nhạt liếc Tư Đồ Huy một cái, theo tầm mắt của hắn nhìn sang, vừa lúc cũng là đang nhìn về phía bọn Thủy Băng Nhu bên kia, không giống như là đang nhìn Tiểu Nhu, huống chi ban đầu mình đã tỏ rõ lòng nói thích Thủy Băng Nhu, làm anh em bản thân cậu ta càng sẽ không lộ ra tình cảm ái mộ đối với cô ấy, nói như vậy chính là một trong hai người Lý Hiếu Huyên và Lăng Tâm đi, An Đông Nghê vui đùa suy đoán.
Không nghĩ tới cô mấy ngày trước còn nản lòng, nản chí, hôm nay lại đã cười đến vui vẻ như vậy, nhất thời, ngực Tư Đồ Huy giống như lây tâm tình tốt của Lý Hiếu Huyên, cảm giác vô cùng vui vẻ, khóe miệng nhẹ nhàng giương lên. Đã một buổi sáng rồi, hắn cứ như vậy cưng chìu nhìn cô, trong lòng chứa đựng vui vẻ vô hạn, giống như nhìn thế nào đều thấy không đủ.
Huyên đã thật lâu không còn dùng ánh mắt đau thương hoặc là ái mộ nhìn Nghê rồi, có phải là lòng của cô ấy đã hoàn toàn quên Nghê rồi hay không? Nghĩ tới khả năng này, hắn đã cảm thấy mừng rỡ, ngay cả bản thân hắn cũng không biết vì sao lại có loại cảm giác vi diệu này, hắn chỉ biết mỗi buổi tối đều sẽ nằm mơ thấy cô cười gọi tên của hắn, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, hắn thích vụng trộm gọi cô là Huyên, giống như cái tên này chỉ thuộc về đặc quyền của hắn vậy.
Thì ra là
"Sao vẫn còn chưa thấy đi ra." Cổng trường Quý tộc, Hoàng Phu Tuyệt một thân sơ mi trắng ở bên