Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
i giận, hận không được chặt hai tay của An Đông Nghê.
Được rồi! Nể tình hắn là đang muốn mang Nhu nhi đi gặp bác sĩ, tạm thời bỏ qua cho hắn, trong lòng Hoàng Phu Tuyệt tự nhủ, bước nhanh đi tới, ôm lấy Thủy Băng Nhu từ trong ngực An Đông Nghê xoay người rời đi.
"Cái đó. . . Cái đó Tuyệt, em. . . em. . . Tóm lại chuyện thật sự không phải như anh nghĩ.", hai tay Thủy Băng Nhu ôm cổ của Hoàng Phu Tuyệt giải thích, Tuyệt vẫn cứ im lặng không nói với cô một câu, không phải là anh ấy đang tức giận chứ?
Thấy bộ dáng run run rẩy rẩy của cô, Hoàng Phu Tuyệt vẫn không có nói một lời. Đúng vậy, anh rất tức giận, bởi vì nha đầu của anh ngã bệnh mà anh lại không biết, đều do anh không tốt, Hoàng Phu Tuyệt trong lòng thầm tự trách.
Dọc theo đường đi, anh bước nhanh hơn, trong chốc lát liền thấy một chiếc xe con phiên bản dài dừng ở cổng trường học, bên cạnh có mấy vị mặc áo choàng trắng đang đợi ở đó.
Sau khi Hoàng Phu Tuyệt ngồi lên xe, đem Thủy Băng Nhu đặt ở trên đùi anh, hai tay ôm hông của cô, quát mấy vị bác sĩ đang đứng ở ngoài: "Còn không qua đây xem một chút Nhu nhi như thế nào?" .
Một đám bác sĩ ở bên ngoài xe vừa nghe thấy lời Hoàng Phu Tuyệt nói, lập tức cung kính tới kiểm tra bệnh cho cô, mặc kệ có chút tai họa.
"Nha đầu, có chỗ nào không thoải mái nhất định phải nói ra." Hoàng Phu Tuyệt dịu dàng nói.
"Cái đó. . . Mọi người có phải hiểu lầm rồi hay không, em căn bản không có bị bệnh." Thủy Băng Nhu mở miệng nói.
"Không có ngã bệnh tại sao mặt của em lại nóng như vậy?" Hoàng Phu Tuyệt không tin.
"Em . . em. . ." Thủy Băng Nhu ấp úng không biết trả lời như thế nào, thật may vừa lúc này thì bác sĩ lên tiếng.
"Ông chủ, tiểu thư không có gì đáng ngại, có thể là bị cảm nắng chút, thuộc hạ kê chút thuốc là được."
Hoàng Phu Tuyệt gật đầu một cái, bác sĩ mới cung kính lui ra.
"Lần sau nếu ngã bệnh đầu tiên phải cho anh biết, có biết hay không? Hả?" Hoàng Phu Tuyệt vùi đầu vào trong mái tóc của cô rì rầm.
"Ừ, anh đừng giận em nữa có được hay không?" Thủy Băng Nhu làm bộ đáng thương nói.
"Anh không có giận em, chỉ là rất lo lắng cho em mà thôi, đúng rồi, thiệp mời đã in xong rồi, em muốn mời bạn bè là những ai? Em thích hôn lễ tổ chức theo kiểu Trung hay theo kiểu Phương tây? Có rất nhiều thứ cần chuẩn bị, anh đã xin cho em nghỉ từ ngày mai rồi." Hoàng Phu Tuyệt nói.
"Ừh, tốt, chỉ cần là anh quyết định đều tốt." Thủy Băng Nhu ngọt ngào cười nói.
Nhưng nhìn thấy cô thẹn thùng như vậy, trong lòng Hoàng Phu Tuyệt kiềm chế kích động, thật sâu hôn lên môi của cô, vẻ mặt nha đầu của anh dù biểu lộ bộ dáng nào cũng đều động lòng người.
Chuẩn bị trước hôn lễ (Thượng)
Nhưng mà chỉ cần cô cực kỳ thích là được, Thủy Băng Nhu thỏa mãn đem trọn cả người nhét vào trên khăn trải giường một màu đỏ mềm mại, hít lấy hương thơm Huân y thảo quen thuộc từ từ tiến vào mộng đẹp.
Chuẩn bị trước hôn lễ thật rất mệt mỏi, đây là cảm tưởng của Thủy Băng Nhu mấy ngày nay, vốn cho là từ trường học về chờ được làm một cô dâu sắp gả thì có thể chỉ việc nghỉ ngơi cho khỏe, ai ngờ có một đống lớn chuyện tình chờ cô làm.
Giống như hiện tại cô phải rất vất vả thừa dịp không có người chú ý len lén chạy đến thế giới riêng của cô —— nhà kính trồng hoa ngủ một giấc, không ngờ lại bị bọn họ tìm được.
"Tiểu thư, ngài sao lại ở đây? Mấy bộ áo cưới chuyên gia thiết kế thời trang chuẩn bị cho ngài đã được đưa đến, ngài đến xem một chút xem có chỗ nào không hài lòng để anh ta tiếp tục chỉnh sửa, đồ trang sức theo yêu cầu ông chủ cho người làm cũng đã đưa tới, còn có hình thức bánh cưới cũng đã nghiên cứu ra rồi, đầu bếp muốn biết ngài thích loại hình dạng nào, danh sách khách mời. . . . . ." Một đám nữ giúp việc đi đến nhà kính, thấy Thủy Băng Nhu nằm ở ghế mây, cung kính nói.
"Phòng của ông chủ đã được sửa sang thành phòng tân hôn, mặt khác ông chủ cũng đã cho người đặc biệt đem phòng của tiểu thư đổi thành phòng thay đồ, những y phục này có thể để ở gian thay đồ rồi." Quản gia trả lời.
"Đã biến thành phòng thay đồ??? Nhưng ngày hôm qua tôi không phải vẫn còn ngủ ở đó sao?" Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi, tối hôm qua cô còn ngủ trong phòng mình, kết quả buổi sáng là tỉnh lại ở trong phòng của Tuyệt, cho đến giờ cô vẫn còn chưa quay trở về phòng mình, có chừng đó thời gian đã biến thành phòng thay đồ rồi sao? Nói láo cũng không cần tới mức đó chứ, trong lòng Thủy Băng Nhu thầm nhủ.
"Đúng vậy, tối ngày hôm qua ông chủ kêu Kỹ sư tới thi công, sáng sớm hôm nay đã làm xong." Nhìn thấu nghi ngờ của cô, Quản gia cung kính trả lời.
Thủy Băng Nhu không tin dùng mắt dò hỏi những nữ giúp việc bên cạnh, kết quả tất cả họ đều gật đầu tỏ vẻ bác Quản gia không có nói láo, cô lập tức chạy lên lâu, mở của phòng mình ra xem.
Oa oa oa. . . Thật, giường ngủ quen thuộc của cô đã không còn ở đây, thay vào đó là tấm gương lớn, một bàn trang điểm lớn, phía trên bày đầy các loại mỹ phẩm hàng hiệu, còn có phong phú túi sách tay hàng hiệu,