Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1015 lượt.

không nén nổi nước mắt, tôi càng bóp mạnh hơn chiếc hộp nhỏ vốn dĩ đã bị tôi bóp méo mó, nước mắt cứ thế tuôn ra lăn dài trên má, tôi thút thít nói: “Xin lỗi, món ăn của tôi không còn nữa, không thể mời cậu nếm thử được rồi, xin lỗi, xin lỗi.”
“Món ăn của cậu làm sao?” Tống Chân Hi liếc nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay tôi, quan tâm hỏi han: “Đây là cái gì? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Tôi thất thểu lắc đầu, không nói được gì cả, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc hộp méo mó nằm trong tay nước mắt lã chã. Tiểu công chúa mày có cảm nhận được nổi đau của tao không? Mày có cảm nhận được tâm trạng mờ mịt không lối thoát của tao không? Làm sao tao có thể đối diện với Tống Chân Hi đây? Hạnh phúc của tao sao lại bị phá hỏng thế này? Mày có thế nói cho tao biết, tao phải làm thế nào không?.
“Đây là cái gì? Có thể đưa cho tôi xem được không” Một giọng nói hiền lành vang lên. Dường như bị giọng nói quan tâm đó thôi miên, tôi từ từ quay đầu lại, nước mắt nhạt nhoà nhìn sang. Tống Chân Hi đang đứng ở cạnh tôi, giống như lần trước, rất gần với tôi, gần đến nỗi tôi còn có thể nghe thấy tiếng tim đập đều đều của cậu ấy. Dần dần, tôi bình tĩnh trở lại, trái tim dường như bị đông cứng của tôi giờ đã ấm dần lên. Tay tôi run run, dè dặt đưa “Công chúa Feodora” ra trước mặt Tống Chân Hi.
“Này! Tống Chân Hi, cẩn thận! Ai mà biết đấy là thứ đồ chơi gì chứ! Đừng có chạm vào linh tinh!” Vừa lúc tay của Tống Chân Hi sắp chạm vào viên kẹo, thì một giọng nói đáng ghét lại vang lên, làm Tống Chân Hi dừng lại.
Lại là An Lạp! Chắc là vừa nãy đầu óc cô ta bị phản ứng bất thường của tôi làm cho đờ đẫn, bây giờ đã tỉnh táo lại, lại đến tìm tôi gây sự.
“Cậu xem xem!” Nhị Bân nhân lúc chúng tôi đang dồn mắt nhìn vào An Lạp, từ một phía chen lên, cướp lấy chiếc hộp nhỏ trong tay tôi. Tại sao có thể như vậy được chứ! Đó là bảo bối của tôi!
Nhị Bân mở chiếc hộp của tôi ra, nhìn vào bên trong, lắc lắc đầu, bĩu môi nói: “Ôi dào, tôi đã nói rồi mà! Một viên kẹo vỡ.”
“Trả lại tôi!” Tôi nhảy bổ về phía Nhị Bân, định cướp lại viên kẹo của tôi. Đó là niềm hi vọng của tôi, niềm hi vọng vốn dĩ bị dập tắt từ lâu của tôi nay mới lại được nhen nhóm lên chút ít. Tim tôi đập thình thịch, tôi lo lắng trước từng cử chỉ của Nhị Bân, tôi không nhận ra rằng trong đôi mắt của Nhị Bân đang ánh lên một cái nhìn xảo quyệt.
Nhưng, tôi đã chậm chân. Lúc tôi bổ nhào về phía Nhị Bân, Nhị Bân nhếch miệng lên, hét lớn về phía An Lạp: “An Lạp, cho cậu xem này. Một viên kẹo thật thần kì!” rồi quăng chiếc hộp về phía An Lạp.
“Không được!” Không được ném linh tinh! Đó là bảo bối của tôi! Tôi hoảng hốt chạy về phía An Lạp, hi vọng có thể bắt được viên kẹo của tôi trước An Lạp. Nhưng đó chỉ là ảo tưởng, với cái thân hình béo ục ịch và động tác chậm chạp của tôi, tôi chỉ vồ lấy không khí, mắt trân trối nhìn chiếc hộp nhỏ rơi vào trong tay An Lạp. Đừng! Lúc thấy chiếc hộp nhỏ bị An Lạp nắm chặt ở trong tay, tôi rụng rời tỉm như muốn vỡ nát. Tôi đang lo lắng không biết liệu rằng “Công chúa Feodora” có toàn thây mà quay về với tôi không, An Lạp cô ta luôn muốn đối đầu với tôi, “Feodora công chúa” rơi vào trong tay cô ta không biết là sẽ bị đối xử như thế nào đây!
“Để tôi xem nào,” An Lạp đón láy chiếc hộp, mở ra, dùng hai ngón tay lôi “Công chúa Feodora” ra, cố làm ra vẻ hiểu biết lắc lắc đầu, “Xì xì, đây rõ ràng là một loại kẹo tạp nham, không đảm bảo an toàn!”
“Trả lại tôi, mau trả lại tôi!” Tôi lo lắng dán mắt nhìn vào những ngón tay của An Lạp, tôi không dám cử động, tôi sợ rằng cô ta sẽ lại giở cái chiêu lúc nãy, làm “Công cháu Feodora” hỏng mất.
“Đúng là phong cách của Tiểu thư Đậu Tương, thứ như vậy cũng dám đưa cho Tống Chân Hi sao?”, An Lạp chu miệng lên, lắc đầu.
Tim tôi như sắp nhảy ra ngoài, tôi lo lắng để ý đến từng nhất cử nhất động của An Lạp, cẩn thận đề phòng từng cử chỉ của cô ta.
“An Lạp, trả viên kẹo lại cho Đậu Giáng đi.” Tống Chân Hi tiến đến để giảng hoà. Tôi nhìn Tống Chân Hi, ánh mắt đầy cảm kích. Tống Chân Hi, thật giống như một đấng cứu thế, lúc nào cũng kịp thời cứu tôi. Thượng đế ơi, sao người lại tạo ra một người hảo hảo như cậu ấy!
Có sự trợ giúp của Tống Chân Hi, tôi cảm thấy như có phao cứu sinh, có thêm sức mạnh, tôi đưa tay về phía An Lạp, nói: “Mau, trả lại tôi.”
An Lạp liếc mắt nhìn Tống Chân Hi, rồi lại nói với tôi với giọng đầy quái dị: “Đậu Tương à, nếu lớp trưởng đã nói đỡ cho cô như vậy. Vậy thì, trả lại cô đấy, đúng là đồ keo kiệt, có mỗi viên kẹo bé tẹo mà cũng phải tính toán chi li như vậy.” Thấy An Lạp bảo sẽ trả “Công chúa Feodora” cho tôi, tôi xúc động nhìn cô ta, không tính toán chuyện cô ta nói tôi keo kiệt nữa. Suy cho cùng thì, lấy lại được “Công chúa Feodora” mới là việc quan trọng nhất. Tôi bối rối nhìn Tống Chân Hi đang đứng ở bên cạnh, thật sự cảm ơn cậu ấy, nếu như cậu ấy không nói đỡ cho, không biết là An Lạp sẽ làm những chuyện gì. Tống Chân Hi, hết lần này đến lần khác giải vây cho tôi, cậu ấy... tôi...
“Nhìn bộ dạng của cô kìa, hừ, không thèm chơi cùng cô nữa!” An Lạp lườm nguýt, q