pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1016 lượt.

uay đầu đi. Tôi thấy khoé môi của cô ta khẽ cong lên. Không xong rồi! Sao tôi có thể quên mất bản tính chua ngoa đanh đá cố hữu của An Lạp chứ, cô ta sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để ức hiếp tôi đâu!
Qủa đúng là An Lạp chẳng có ý tốt gì! Ngón tay cô ta khẽ gẩy nhẹ một cái, thì “Công chúa Feodora” của tôi đã bay vèo sang một bên!
“Ôi! Kẹo của tôi!”
Viên kẹo, dưới sức đẩy mạnh của An Lạp, bay vèo sang một hướng khác trong lớp học.
“Đừng mà...” Tôi không kìm nổi mình hét lên một tiếng thất thanh, không màng tất cả chạy bổ đến chỗ viên kẹo bị rơi.
Nhưng có một cái bệ náu ăn chắn ở ngay trước mặt, trong lúc luống cuống tôi đã đâm sầm vào đó, cảm giác đau ê ẩm lan toả khắp người tôi, tôi hét lên một tiếng đau đớn, chân tôi khuỵu xuống. Cứ như vậy, tôi như một con rùa bò lổm ngổm trên cái bệ nấu ăn nhớp nháp, mắt trừng trừng nhìn theo hướng “Công chúa Feodora” vừa bị ném rơi xuống, rơi xuống... ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc bánh gato cao cao màu trắng sữa.
Đây chẳng phải là chiếc bánh gato mà Cung Trạch Minh làm sao? Hôhô, nếu như bị rơi lên chiếc bánh gato thì kẹo của tôi không sao rồi... tôi mở to mắt, lòng nhẹ nhõm. Nhưng, đúng vào lúc này, bên vai tôi văng vẳng tiếng hét tức giận của Cung Trạch Minh: “Đây là thứ rác rưởi gì vậy, tránh xa chiếc bánh gato của tôi ra!”
Cung Trạch Minh cố đứng ra trước chiếc bánh gato bảy tầng của cậu ta để che chắn, nhưng vì chiếc bánh gato quá cao, nên để ngăn cho viên kẹo của tôi không rơi vào cậu như một con dơi cố sức đưa cánh tay vung lên hạ xuống, khua khoắng giữa không trung trông như sắp biến thành phật quan âm nghìn tay đến nơi.
Nhưng “Công chúa Feodora” không theo ý đồ của cậu ta mà thay đổi phương hướng, cứ bay thẳng về phía Cung Trạch Minh.
Sau đó, tim tôi lại như muốn vỡ oà ra trước cảnh tượng đang xảy ra trước mắt. Để ngăn viên kẹo lại, Cung Trạch Minh há to miệng ra, chạy bổ về phía viên kẹo.
“Không!” Mặt tôi căng như dây đàn hét lên một tiếng, sau đó, thấy “Công chúa Feodora” mất hút trong “cái mồm to hoác” của cậu ta.
Trời ơi, sao lại như vậy chứ!
“Nhất định cậu không được nuốt nó xuống!” Tôi hoảng hốt như một con ếch xanh vỗ mạnh vào quai hàm của Cung Trạch Minh hét lớn. Cần phải biết rằng, điều này liên quan mật thiết đến tương lai của tôi, tình yêu của tôi, nói không chừng còn cả chồng tương lai của tôi nữa.
Vẻ mặt của Cung Trạch Minh như đang nói rằng: “Cô thật phiền phức, im mồm ngay”: “Ai dám... hừ... nuốt… ừng ực.”
Trái đất như ngừng quay, tôi sững sờ không cử động, thẫn thờ nhìn chằm chằm vào cổ họng của Cung Trạch Minh.
Lúc nãy chắc là do ảo giác của tôi, chắc chắn là do ảo giác của tôi? Đây chắc chắn chỉ là một cơn ác mộng mà thôi! Âm thanh vừa nãy tuyệt đối không phải là tiếng Cung Trạch Minh nuốt viên kẹo...
“Khục khục khục...” Tiếng của Cung Trạch Minh cắt đứt dòng suy nghĩ rối bời của tôi, cậu ta cố gắng ho khục khặc một hồi rất lâu, sau đó ôm lấy cổ họng nhoài người đứng dậy, nhìn tôi với vẻ mặt rất kì quái, “Mùi vị thật kì lạ.”
Thôi xong! Xong rồi! Xong rồi! “Công chúa Feodora” bị cậu ta nuốt mất rồi!
Lúc đó, tôi chỉ muốn gào lên mà khóc. Cung Trạch Minh, cậu là đồ ngốc! Ngậm đồ ở trong miệng rồi, thế mà còn cố nói làm gì? Viên kẹo phép thuật của tôi, hạnh phúc của tôi... cứ thế mà bị phá hỏng hết sao. Ông trời ơi, rút cuộc thì ông muốn làm gì? Sao hết lần này đến lần khác đùa cợt tôi, giày vò trêu chọc tôi thì thích lắm sao? Trải qua bao nhiêu cú shock, tôi hoàn toàn không còn chút sức lực, cuối cùng nằm gục trên sàn.
“Cô! Đậu Tương!” Một đôi chân lớn hiện ra trước mắt tôi, kèm theo tiếng hét giận dữ.
Tôi ngẩng đầu lên, là Cung Trạch Minh. Anh ta tức giận trợn trừng mắt nhìn tôi, tôi có cảm tưởng như ngọn lửa bừng bừng trong mắt cậu ta đang phả vào người tôi. Nhìn bộ dạng đó của cậu ta, đột nhiên tôi có cảm thấy thật khiếp sợ. Cậu ta, cậu ta muốn làm gì vậy? Tôi, tôi còn chưa tính sổ với cậu ta, cậu ta, cậu ta muốn làm gì?
“Cô!” Cung Trạch Minh chỉ thẳng vào tôi, cứ thế tuôn ra một tràng dài, “Nếu như sức khoẻ tôi mà xảy ra vấn đề gì, cô, Đậu Tương, cô phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!” Còn không đợi tôi kịp trả lời, Cung Trạch Minh đã hùng hổ quay người đi ra ngoài. Nhìn theo bóng dáng rắn rỏi của cậu ta, tôi ngẩn người.
“Đậu Tương... không liên quan đến tôi nhé, là cậu không bắt được nhé.” An Lạp đứng ở một bên khom eo xuống vỗ vỗ vào má tôi, dùng một cái giọng ỏn ẻn nối với tôi.
“Ồ... ha ha ha...” Nhị Bân kéo theo An Lạp líu ríu bỏ đi.
“Đậu Giáng, không sao đâu, có yêu cầu gì, cậu cứ đến tìm tôi.” Tống Chân Hi đứng trước mặt tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào vai tôi.
“Tôi...” Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, muốn nói điều gì đó, nhưng lại không biết phải nói ra sao. Tống Chân Hi gật đầu, rồi lại vỗ vỗ vào vai tôi, không đợi tôi nói gì, đã quay người bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng của cậu ấy, tôi khe khẽ nói với theo sau “Cảm ơn”.
Ngoài “cảm ơn” ra tôi còn biết nói gì chứ? Không có sự trợ giúp của viên kẹo phép thuật, tôi hiểu rất rõ rằng tôi không thể nào vượt qua được khoảng các