XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1022 lượt.

h to lớn giữa tôi và cậu ấy. Mọi tưởng tượng đẹp đẽ của tôi đêm qua đều đã tan biến thành bong bóng xà phòng, giống như Tiểu mỹ nhân ngư sau khi biến thành bong bóng xà phòng liền mất hút hoàn toàn trong không trung. Tống Chân Hi, từ nay trở đi tôi vẫn sẽ tiếp tục dõi theo cậu, tôi chỉ có thể dõi theo cậu mà thôi.
Trong tâm trạng đau đớn và tuyệt vọng đột nhiên tôi nhớ ra câu nói ngắt quãng mà Thần kẹo chưa nói hết “Nếu như không giành được trái tim của con, sẽ... sẽ...”, nhưng, bây giờ người ăn mất viên kẹo phép thuật là Cung Trạch Minh! Trời ơi! Thế sự việc sẽ biến chuyển ra sao? Rút cuộc tôi phải làm gì?
Ông trời ơi, ông đang đùa giỡn tôi đúng không? Tôi dựa vào bức tường của phòng học nấu ăn, cảm thấy vô cùng uể oải. Cho đến lúc tiếng chuông báo hết tiết vang lên, tôi mới lê đôi chân tê dại, từ từ quay về nhà. Đúng thế, tôi phải quay về nhà, tôi phải quay về nơi thuộc về tôi, tôi phải đến một thế giới có thể che chở cho tôi. Thế giới ngoài kia thật đáng sợ, trái tim yếu đuối của tôi đã bị đâm cho nghìn lỗ rồi, không thể chịu đựng thêm bất kì cú shock nào nữa.
Tôi chỉ là một cô gái bình thường, tại sao lại phải trải qua những chuyện bát nháo, vượt ngoài sức tưởng tượng thế này? Ông trời ơi, rút cuộc thì ông muốn làm gì, muốn rèn giũa trái tim của tôi sao? Không cần thiết phải như vậy đâu!
Trên đường đi, tâm trạng tôi cứ ở trong tình trạng rối bời như vậy. Thật không dễ dàng gì, cuối cùng tôi cũng về được đến nhà. Tôi tiện tay đẩy cánh cửa ra, đá bay đôi giầy ra khỏi chân, cứ thế đi chân đất chạy thẳng vào nhà.
“Tiểu Giáng, con về rồi à? Có đói không vậy, mẹ nấu cho con bao đồ ăn ngon này!” Giống như mọi ngày, giọng nói vui vẻ của mẹ tôi từ trong bếp vọng ra, tôi không vui vẻ đáp lại như thường ngày. Tôi chạy như bay lên phòng, bây giờ tôi chỉ muốn ở một mình, một mình trong thế giới của riêng mình. Thế giới ngoài kia thật đáng sợ, người như tôi không có đủ sức để mà chống đỡ. Tôi chỉ muốn thu mình trong cái thế giới đơn giản của tôi mà vui vẻ sống, một ước nguyện nho nhỏ như vậy mà cũng không thể thực hiện được sao? Ông trời ơi, ông vứt bỏ tôi thật rồi sao.
“Tiểu Giáng, tiểu Giáng, mau dậy ăn cơm đi!” Mẹ đứng ngoài gõ gõ cửa, quan tâm gọi tôi. Nhưng tôi chẳng còn sức đâu để mà trả lời nữa, tôi chỉ muốn chui thật sâu vào trong vỏ ốc của mình, để không ai nhìn thấy.
“Tiểu Giáng, có chuyện gì xảy ra đi nữa thì cũng phải ăn cơm đã! Mẹ nấu rất nhiều món ngon! Chúng ta cùng ăn cơm nhé?” Mẹ vẫn đứng ngoài cửa hét vọng vào, “Tiểu Giáng... Tiểu Giáng...”
“Hừm, cái con bé này,” Mẹ đứng bên ngoài thở dài, “Con cứ ngủ một lát đi, lúc nào đói thì gọi mẹ, mẹ sẽ nấu nhiều món ngon cho con ăn.”
Không có tiếng gõ cửa nữa, tôi nghe thấy tiếng bước chân dần khuất xa của mẹ, mẹ ơi, con xin lỗi, Tiểu Giáng của mẹ thật vô dụng. Nước mắt từ từ chảy xuống, rơi xuống chiếc ga trải giường màu hồng in thành từng giọt từng giọt.
Gió thổi toang cánh cửa sổ len lỏi vào trong phòng, lành lạnh, như đang vỗ về an ủi tôi. Tôi dần dần lấy lại trạng thái cân bằng, nước mắt cũng ngừng rơi.
Bịch! Một tiếng chát chúa vang lên làm tôi sực bừng tỉnh. Chuyện gì xảy ra vậy? Chuyện gì xảy ra vậy? Lẽ nào có thứ gì nổ sao? Đột nhiên tôi nhớ đến cái tin bình ga trong bếp bị nổ làm cho người bị thương mà mấy hôm trước tôi đọc được. Trời ơi! Không phải là bếp nhà tôi cũng xảy ra bi kịch như vậy chứ, mẹ vẫn còn ở trong bếp!
Tôi vội vàng mở cửa phòng ra, chạy xuống dưới tầng. Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi sững sờ! Không có khói, không có lửa, ở giữa cửa lớn nhà tôi có một vật lớn đen sì sì. Chiếc cửa nhà tôi giờ đây đã trở thành một đống tro tàn, hơn nữa lại có một người đứng lù lù trên cái đống tro tàn đó. Bình thường bộ đồng phục trường gọn gẽ chỉnh tề đến mức cứng nhắc thì bây giờ do vận động quá mạnh nên đã xuất hiện những nếp nhăn, đôi chân dài trông thật đẹp đẽ trong chiếc quần tây màu đen, núi băng cũng phát ra ngọn lửa, làn hơi nóng bừng bừng như ngọn lửa phả ra từ người của cậu ta. Dường như tôi có thể thấy ngọn lửa dữ dội như cơn gió điên cuồng đó đang lởn vởn quanh cậu ta, mà gào thét, lúc này, bộ đồng phục trường màu đen trắng bình thường vốn tôn thêm vẻ nghiêm nghị và nho nhã của cậu ta giờ đây lại giống như bộ quần áo của ma quỷ phảng phất ra một không khí thật đáng sợ. Đó chính là người đã khiến tôi thờ thẫn.
Cái người giận đùng đùng, đến nỗi làm cho cửa nhà tôi “hi sinh vì nhiệm vụ” là một người tôi không thể tưởng tượng được rằng lại có thể xuất hiện ở đây. Cậu ta, chính là cậu ta - Cung Trạch Minh.






Ông trời ơi, đừng để anh ấy tan chảy
Cung Trạch Minh một chân giẫm lên cánh cửa bị đổ, hai tay buông thõng, nắm chặt thành hai nắm đấm. Cậu ta tức giận nhìn tôi, cặp mắt như hai ngọn lửa đang cháy bùng bùng dữ dội, trên cổ thì nổi gân xanh cuồn cuộn, hơi thở gấp gáp khiến cho ngực của cậu ta phập phồng lên xuống liên hồi. Cung Trạch Minh trông thật đáng sợ! Nhưng, sao tôi lại có một cảm giác kì lạ như thế này. Tôi nhớ ra, dá