Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1061 lượt.
xem, hi vọng thông qua việc tiếp xúc với thực thể, bạn ấy có thể tưởng tượng để hiểu và lí giải được nội dung bài học.”
Tôi không biết mình phải phản ứng như thế nào, tôi ngạc nhiên đến nỗi chỉ biết im như hến! Cái tên Cung Trạch Minh này thật là biết ăn nói, những lời như vậy mà cậu ta cũng có thể bịa ra được, đúng không hổ danh là đệ nhất! Cái năng lực ứng biến của cậu ta người bình thường quả là khó mà bì kịp. Nhưng, có thể viện cớ được như vậy đúng là quá lợi hại!
“Các cháu đang học sao?”
Dáng vẻ cộng với một tràng những thuật ngữ chuyên môn của Cung Trạch Minh khiến cho mẹ phải xuýt xoa, mặt mẹ không còn nhăn nhó khó chịu như trước nữa.
“Tiểu Giáng, là như vậy thật sao?” Mẹ hỏi tôi.
“À...” Tôi nhìn Cung Trạch Minh, cậu ta lườm tôi một cái, tôi luống cuống, vội vàng quay về phía mẹ, nịnh nọt nói: “Mẹ... xin lỗi mẹ... đã khiến mẹ hiểu lầm, con, con không muốn khiến mẹ với bố lúc đi họp phụ huynh lại bị mọi người khinh thường nữa. Con, con thật sự muốn học cho tốt!”
Mẹ, con xin lỗi, con lại nói dối mẹ rồi! Nhưng nếu không bịa tiếp ra một câu chuyện sao cho phù hợp với những lời mà Cung Trạch Minh đã nói, thì thực sự con cũng không biết làm thế nào để giải thích mọi chuyện với mẹ...
“Tiểu Giáng...” Sau khi nghe tôi nói, sắc mặt của mẹ dần dịu lại, bà ôm chầm lấy tôi, xoa xoa đầu tôi, nói với tôi với một giọng sụt sịt cảm động: “Đậu Giáng của mẹ lớn thật rồi, cuối cùng cũng trưởng thành rồi!”
“Mẹ...”
Ôi ôi ôi... nhìn gương mặt xúc động của mẹ, tôi muốn khóc quá. Tôi cảm thấy tôi đang chìm sâu trong tội lỗi, tôi lại dám nói dối mẹ của tôi!
Mẹ hoàn toàn không nhận thấy sự day dứt của tôi, bà vỗ vỗ vào lưng tôi, buông tôi ra, sau đó mỉm cười nói với tôi: “Tiểu Giáng, cố gắng lên con, mẹ tin ở con. Cháu Cung, lúc nãy bác hiểu nhầm các cháu rồi, cho bác xin lỗi. Cảm ơn cháu đã giúp đỡ Tiểu Giáng nhà bác, cái con bé này, hừm, lại làm phiền đến cháu rồi.” Mẹ chân thành cảm ơn Cung Trạch Minh.
“Thưa bác, bác đừng ngại, đây là việc cháu phải làm.” Cung Trạch Minh cũng lịch sự gật đầu với mẹ tôi.
“Tiểu Giáng à, đối xử tốt với bạn Cung nhé, các con cố gắng học cho tốt, mẹ đi chuẩn bị điểm tâm cho các con.” Cung Trạch Minh ngăn mẹ tôi lại, “Muộn thế này rồi, cháu cũng phải về nhà, nếu không nhà cháu lại lo lắng mất.”
“Ừ ừ, cũng phải, đã muộn thế này rồi.” Mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ, “Mặc dù cháu là con trai, nhưng cũng cần phải cẩn thận, nên về sớm một chút kẻo gia đình cháu lại lo lắng. Tiểu Giáng nhà bác thật làm phiền cháu quá. Đúng rồi, đèn đường ở con đường ngoài kia chưa kịp sửa, tối lắm không an toàn đâu, bác đi tìm cho cháu một cái đèn pin nhé. Đợi bác một lát nhé.” Mẹ vừa nói vừa vội vã đi ra khỏi phòng.
“Giúp tôi tìm quần với!” Lúc mẹ tôi vừa đi khỏi cửa, Cung Trạch Minh vội “cởi” “chiếc áo khoác” lịch sự ra, trở lại dáng vẻ lạnh lùng vốn có.
“Hả?” Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta, tìm quần gì? Quần của cậu ta đâu?
Cung Trạch Minh nhíu mày, chỉ vào quần của cậu ta. Đột nhiên, mặt tôi ửng đỏ, quần của cậu ta bị rách một lỗ rất to, tại tôi lúc nãy trong lúc cuống cuồng đã làm hỏng quần. “Này? Còn không đi sao?” Cung Trạch Minh lạnh lùng hét lên, làm tôi giật nảy người.
Tôi không dám kháng cự, chạy đến phòng của bố lấy chiếc quần bò mới của ông đưa cho Cung Trạch Minh. May mà hai người cao gần bằng nhau, nên Cung Trạch Minh có thể mặc được.
Sau khi nhận lấy quần, Cung Trạch Minh đẩy tôi ra khỏi phòng, một mình cậu ta ở trong phòng tôi để thay đồ. Tôi đứng ở ngoài cửa, nghĩ lại mọi chuyện vừa xảy ra, tôi cảm thấy mình phải tự xem xét lại bản thân mình, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột và phức tạp, tôi thấy đầu óc mình không tài nào thích ứng được. Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Trong lúc tôi càng đang mơ mơ màng màng, Cung Trạch Minh đã thay quần áo xong, tiến đến trước mặt tôi. “Đậu Tương!”
“Có!” Theo phản xạ có điều kiện tôi đáp lại một câu, nhìn Cung Trạch Minh đang đứng trước mặt. Lúc này cậu ta đã chỉnh lại một cách gọn gẽ bộ quần áo lôi thôi lếch thếch ban nãy, trở lại dáng vẻ chau chuốt như thường ngày, dường như mọi bộ dạng yếu đuối của cậu ta ban nãy chưa từng xuất hiện.
“Đèn pin đây rồi, cháu Cung, cháu cầm lấy đi, đi đường cẩn thận nhé.” Mẹ cầm một chiếc đèn pin đi đến, bà nhét chiếc đèn pin ở trong tay vào tay của Cung Trạch Minh, mặt hiền từ phúc hậu.
Cung Trạch Minh cầm lấy đèn pin, lễ phép nói với mẹ tôi: “Cảm ơn bác.”
Mẹ tôi tươi cười nói: “Ha ha, đừng khách khí, đi đường cẩn thận nhé. Tiểu Giáng, mau tiễn bạn Cung về đi con!” Mẹ vừa nói vừa đẩy đẩy vào người tôi.
Tôi phụng phịu, vẻ mặt khó chịu tỏ ý không muốn tiễn Cung Trạch Minh ra cửa. Tôi chẳng muốn tiễn cậu ta chút nào! Nhưng lại không thể cãi lại lời mẹ được, thật là đáng ghét! Thật là đáng ghét!
Tôi và Cung Trạch Minh lẳng lặng ra đến cổng sân.
Sau khi mở cổng, tôi nói với Cung Trạch Minh: “Cậu... đi cẩn thận nhé...” còn thực ra trong lòng tôi thì nhủ thầm: Đồ đáng ghét mau đi đi! Đồ đáng ghét mau cút đi!
Nhưng, Cung Trạch Minh chợt dừng chân lại, theo thói quen cậu ta gẩy gẩ