Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1056 lượt.
âu!”
Tôi nhìn Lý Băng Thụy đang ngồi đó nhe răng cười, trợn mắt lườm cậu ta, rồi uống ừng ực cốc sữa bò.
Lý Băng Thụy hơn tôi nửa tuổi, lúc còn nhỏ cậu ta đúng là giống một người anh lớn dẫn tôi đi chơi khắp nơi, lúc đó tôi đều gọi cậu ta là anh Băng Thụy. Nhưng bây giờ chúng tôi lớn rồi, hơn nữa cậu ta lại học cùng khóa với tôi, nếu như vẫn gọi cậu ta là anh Băng Thụy, thì không mất mặt mới là lạ! Nhưng người nhà tôi không hiểu tâm tình của tôi chút nào, mỗi lần thấy cậu ta, đều nói với tôi rằng anh Băng Thụy của con thế này, anh Băng Thụy của con thế kia, còn cái tên đáng ghét đó thì vẫn thản nhiên như không, đáng ghét chết đi được!
“Dì ơi, chúng con đi đây!” Lý Băng Thụy hình như không nhìn thấy tôi đang lườm cậu ta, nói với mẹ tôi một tiếng, rồi kéo tôi đi luôn.
Tôi chẳng thích đi học cùng Lý Băng Thụy một chút nào. Đặc biệt là, mỗi lần cùng cậu ta đi học, tôi đều phải chịu đựng một sự đày đoạ rất lớn...
Trước khi ra khỏi cửa, tôi hít một hơi thật sâu, đưa cặp sách che lên mặt, kéo mạnh cửa ra.
“Lý Băng Thụy, Lý Băng Thụy! Chúng em yêu anh!”
“Băng Thụy, Băng Thụy, em yêu anh nhất!”
“Lý Băng Thụy, em là Fan của anh, xin anh hãy hẹn hò với em!”
Một đám con gái mặc đồng phục trường Sâm Vĩnh giơ đủ loại băng rôn, đứng ở trước cổng sân nhà tôi. Vừa thấy Lý Băng Thụy đi ra, lập tức hò reo thích thú. Mặc dù biết đây là những cách tỏ tình có thể đoán trước được, nhưng những màn kịch được diễn đi diễn lại mỗi ngày này khiến tôi chau mày khó chịu.
“Ồ! Những cô gái xinh đẹp, xin lỗi, trái tim của tôi mãi mãi thuộc về bà xã Đậu Đậu của tôi thôi.” Đối với những cô gái nhiệt tình như vậy, Lý Băng Thụy chỉ có một câu trả lời. Thấy ngày nào cậu ta cũng nhai đi nhai lại câu đó, tôi không khỏi rùng mình. Những lời nói đó nghe thật là buồn nôn... Lý Băng Thụy, cậu có thấy buồn nôn không vậy!
“Không! Bọn em không tin, không tin!” Nghe những tiếng ngẹn ngào, đủ biết rằng một cô gái trái tim lại vụn vỡ rồi!
Lại sắp sửa rồi!
Tôi thu mình lại, lấy cặp sách che chắn, sẵn sàng chuẩn bị.
“Lý Băng Thụy, làm sao cô ta, cô ta có thể xứng đáng với anh chứ!” Qủa nhiên, cái cô gái khóc mếu máo đó vẫn chưa từ bỏ quyết tâm.
“Không, trong trái tim của tôi, Đậu Đậu là độc nhất vô nhị, tôi còn lo mình không xứng đáng với cô ấy ấy chứ.”
Đối với những cô gái kiểu như này, Lý Băng Thụy lại bắt đầu nói ngon nói ngọt. Nếu như câu nói này không phải là cậu ta nói, chắc tôi còn cảm thấy cảm động, nhưng, với một người hiểu cậu ta như tôi, tôi thừa biết rằng đó chỉ là những lời nói cho qua chuyện của cậu ta mà thôi. Nhưng, cho dù đó chỉ là những lời nói lấy lệ, cũng đủ khiến tôi gặp xui xẻo.
“Không...
Những tiếng kêu đau khổ đó cho thấy lời nói của Lý Đăng Thuy đã khiến cho trái tim của các cô gái hoàn toàn tan vỡ! Và trái tim vỡ nát của các cô gái đó bắt đầu biến thành những ánh mắt có thể giết chết người, bủa vây lấy người được coi là “Kẻ thù” của bọn họ.
Mà tôi, chính là kẻ thù đó. Mặc dù trốn sau cặp sách, tôi vẫn cảm nhận được những ánh mắt đáng sợ đó. “Có thể phiền cậu, lần sau đừng lấy tôi làm bia đỡ đạn nữa có được không!”
Tôi theo sau Lý Băng Thụy, đi ra ngoài cửa, miệng khe khẽ thương lượng với cậu ta. Lý Băng Thụy đột nhiên quay người lại, suýt nữa thì đâm phải tôi. Cậu ta chau mày, nghiêng nghiêng đầu, dùng một giọng oan ức nói: “Đậu Đậu, sao em lại không tin vào tình yêu của anh dành cho em chứ?”
Trời ơi, Lý Băng Thụy lại nói ra câu nói đó!
Tôi bó tay, nói với đồ xấu xa này chả có tác dụng gì.
Tôi cẩn thận né đi những ánh mắt tức giận đó, hi vọng có thể mau chóng thoát khỏi vòng vây.
Hử? Hôm nay sao những ánh mắt đó lại ghê gớm vậy nhỉ? Thậm chí còn mang sát khí đùng đùng nữa chứ! Rút cục là ai lại ghê gớm như vậy? Tôi tò mò thò đầu ra, chuẩn bị quan sát xem rút cục cô gái mang ánh mắt sát khí đó trông như thế nào.
Sau một hồi rất lâu, tôi miên man suy nghĩ, nếu như ông trời cho tôi thêm một cơ hội nữa, nhất định tôi sẽ không tò mò thò đầu ra nữa. Mèo còn có chín mạng, nhưng Đậu Giáng tôi đây không phải là mèo, tôi không có chín mạng!
Tôi đúng là đồ ngốc, sao tôi lại không nghĩ ra rằng không phải cô gái nào cũng có ánh mắt chứa đầy sát khí đó. Nấp sau Lý Băng Thụy, tôi nhìn thấy cậu ta, đương nhiên là Lý Băng Thụy cũng nhìn thấy người đó.
Một thân hình dong dỏng cao, đổ dài trên mặt đất tạo thành một cái bóng rất đẹp. Bộ đồng phục trường vô cùng bình thường, khoác trên thân hình đẹp đẽ đó lại giống như một tác phẩm của một nhà thiết kế bậc thầy, rất vừa vặn, có thể phô diễn hết mọi ưu điểm trên cơ thể. Vì đứng ngược lại với ánh sáng mặt trời, nên mặt của cậu ta phủ một lớp bống râm, nhưng ánh mặt trời chiếu lên người cậu ta lại tạo thành một quầng sáng như thiên sứ.
Cảnh sắc này thật là đẹp, khiến cho tâm hồn người ta rung động, nhưng, trong đầu tôi chỉ lởn vởn ba chữ: Chết tôi rồi! Vì, tôi nhìn rất rõ khuôn mặt dưới bóng râm đó, đó là - Cung Trạch Minh!
Hai người bọn họ gặp nhau ở cửa nhà tôi, tôi có dự cảm rằng lát nữa sẽ có một vở kịch nói kinh điể