80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1055 lượt.

y gọng kính lên, nghiêm túc nhìn tôi: “Tôi hạn cho cô trong vòng ba ngày phải giải lời nguyền cho tôi, nếu không tôi sẽ giết cô!”
Nói xong, Cung Trạch Minh bỏ đi.
Xong rồi! Tôi thần người ra, nước mắt lã chã. Ánh mắt sắc lạnh của Cung Trạch Minh trước khi đi nói rõ cho tôi biết rằng, cậu ta mà đã nói được thì nhất định sẽ làm được! ôi... tôi phải làm thế nào bây giờ!
Cả buổi tối, tôi nằm trằn trọc mãi không tài nào chợp mắt được, đầu óc tôi rối tung như một đám tơ vò, hoàn toàn không biết giải quyết những chuyện đó như thế nào.
Chúa ơi, Quan Âm Bồ Tát, Như Lai Phật Tổ ơi...bất kể là thần tiên nào đi nữa, ai có thể nói cho tôi biết được đây!
Khó khăn lắm tôi mới từ trạng thái mơ mơ màng màng chìm vào trong giấc mộng, thì tôi nghe thấy một giọng nói đáng sợ: “Ta phải ăn thịt ngươi! Ăn thịt ngươi! Ngươi chính là kẹo!”
Tôi hoảng hốt quay đầu lại nhìn, thì thấy một cây kẹo mút
rất to đứng ở sau lưng tôi, trên phần đầu tròn tròn của cây kẹo mút lại hiện lên khuôn mặt của Cung Trạch Minh! Trời ơi! Đây là cái gì? Sợ quá đi mất! Cung Trạch Minh đã biến thành kẹo!
Cung Trạch Minh há to miệng ra, vừa kêu gào vừa tiến về phía tôi, tôi hét lên thất thanh quay người bỏ chạy. Sợ quá! Sợ quá! Tại sao lại như vậy!
“Chính cô đã biến tôi thành kẹo, tôi phải ăn thịt cô!”
Ở đằng sau Cung Trạch Minh vừa nhảy nhảy lên đuổi theo tôi, vừa không ngừng hét lên.
Tôi dùng hết sức để bỏ chạy, đột nhiên không biết giẫm phải thứ gì đó, tôi bị trượt chân, cả người ngã bịch xuống đất.
“A -” Tôi hét lên một tiếng thất thanh, cố sống cố chết, ngồi dậy.
“Phù... phù... phù...” Tôi thở hổn hển, đầu óc hơi choáng váng, rồi lo lắng ngoái nhìn về phía sau, không biết Cung Trạch Minh có đuổi theo không nhỉ? Nhưng vừa quay đầu, tôi chẳng thấy bóng dáng của Cung Trạch Minh, hay cây kẹo mút đâu cả, chỉ nhìn thấy bức tường màu hồng, ở bên trên còn treo một con búp bê rất to.
Tôi vội vã nhìn khắp xung quanh, mọi thứ xung quanh thật quen thuộc. Đây... đây là phòng của tôi. Thì ra, lúc nãy là tôi nằm mơ.
“Phù...” Tôi thở phào một hơi dài, vùi mặt vào lòng bàn tay, vuốt vuốt con tim đang đập thình thình ở trong lồng ngực. Giấc mộng đó, thật sự là đáng sợ! Nhưng cũng may đó chỉ là giấc mơ. Nhưng tôi phải làm thế nào bây giờ? Nếu như tôi không nghe theo lời của Cung Trạch Minh làm cho cậu ta trở lại bình thường, nhất định cậu ta sẽ còn trở nên đáng sợ hơn trong giấc mộng vừa nãy!
Trong lúc tôi đang vô cùng khổ não, không nghĩ ra được cách gì, thì một âm thanh chát chúa vang lên, cánh cửa phòng tôi bị bật ra. Kèm theo âm thanh đó, là một giọng nói càng đáng sợ hơn: “Bà xã Đậu Đậu! Bà xã Đậu Đậu yêu quý! Hoàng tử của em đến cứu em thoát khỏi cơn ác mộng đây!”
Trời ơi! Xin ngươi hãy để ta chết trong cơn ác mộng còn hơn!
Tôi quay người đi, kéo chăn lên, phủ lên đầu, hi vọng có thể thoát khỏi giọng nói đáng ghét đố.
Nhưng, những vận xui gần đây nói cho tôi biết rằng, đây chỉ là nằm mơ!
“Ôi chao! Bà xã Đậu Đậu của ta, mau dậy đi, mau dậy đi.” Giọng nói đáng ghét đó lại văng vẳng bên tai tôi.
“Lý Băng Thụy! Nói không biết bao nhiêu lần rồi, đừng có tự tiện vào phòng của tôi!” Tôi nhắm tịt mắt hét về phía phát ra giọng nói.
“Ôi ôi... Từ trước đến nay tôi đều như vậy mà, bà xã Đậu Đậu không cần tôi nữa rồi!” Một ai đó đang giả vờ khóc. “Trước kia là trước kia! Lúc trước chúng ta còn nhỏ, bây giờ chúng ta lớn cả rồi!” Cái tên này không biết thế nào là nam nữ thụ thụ bất thân sao! Dù lớn lên cùng nhau từ nhỏ, vì quan hệ của hai gia đình chúng tôi rất tốt, chúng tôi hay đến nhà nhau chơi, thậm chí còn từng ngủ chung một giường. Nhưng đó là chuyện của hồi bảy tuổi trở về trước biết chưa!
“Hừ! Tôi không quan tâm. Dù có lớn thế nào thì cậu vẫn là bà xã Đậu Đậu của tôi!” Lý Băng Thụy, cũng là người được mọi người đồn đại rằng có thể khiến cho vô số cô gái phải gào thét lên rằng “Hoàng tử Mặt Trời”... đang lăn lộn ở trong phòng tôi. Đáng ghét, cái đồ không biết xấu hổ này thật đáng ghét!
“Dậy đi! Dậy đi! Tôi ở ngoài cửa đợi cậu! Cho cậu năm phút đấy, nếu không tôi sẽ trực tiếp vào bắt người đấy!”
Lý Băng Thụy ra thông điệp cho tôi.
Đáng ghét! Đáng ghét! Mặc dù tôi thực sự không muốn để tâm đến cậu ta, nhưng chiếc đồng hồ báo thức ở trên bàn đã cho tôi biết, nếu như tôi vẫn không chịu dậy, thì sẽ bị muộn học mất. Mặc dù thành tích của tôi không tốt, nhưng tôi cũng có nguyên tắc riêng của mình, đó là nhất quyết không được muộn học, hoặc là trốn học.
“Ha ha ha! Xong rồi đồ ngốc, sắp muộn học rồi!”
Nhìn những con số trên chiếc đồng hồ báo thức, tôi hét lên thảm thiết rồi vùng ra khỏi chăn.
Sau khi vội vàng vệ sinh cá nhân, tôi đeo cặp sách, đứng ở giữa phòng khách, ngồi ở trước mặt tôi là tên Lý Băng Thụy đáng ghét, cậu ta đang ngồi trong phòng khách nhà tôi ăn bữa sáng mà mẹ tôi nấu.
“Tiểu Giáng, mau uống sữa rồi cùng anh Băng Thụy của con đi học đi.” Mẹ từ trong bếp đi ra đưa cho tôi một cốc sữa nóng.
“Gì, cái gì mà anh Băng Thụy chứ! Con sẽ không gọi theo cái kiểu xưng hô mất mặt thế đ