XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341075

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.

inh, xin cậu đừng có xen vào cuộc sống của tôi nữa có được không?” Tôi ngoái đầu lại, hét thật lớn về phía Cung Trạch Minh. Cuối cùng tôi cũng nói ra được! Tôi rất vui, nhưng ngay sau khi vừa nói xong câu đó, tôi liền nhắm mắt lại, đợi chờ trận lôi đình của Cung Trạch Minh. Với một người cố chấp như Cung Trạch Minh, khi nghe thấy những lời vừa rồi của tôi, nhất định bệnh “cái gì cũng muốn giành vị trí số một” của cậu ta lại tái phát, rồi sẽ nổi giận với tôi! Nhưng, khi tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, giương cao tất cả các biện pháp phòng vệ, thì cơn thịnh nộ mà tôi tính toán lại không xuất hiện.
Hả? Cung Trạch Minh sao thế?
Tôi hé mắt trái lên, len lén nhìn qua bên trái - mắt trái thông báo lại rằng không có gì bất thường. Tôi lại he hé mắt phải, len lén nhìn qua bên phải - mắt phải báo lại rằng cũng không có gì bất thường. Sau cả hai mắt đã xác nhận rằng không có gì nguy hiểm, tôi mở to cả hai mắt ra, từ từ quay đầu nhìn ra phía sau... Cung Trạch Minh đang làm gì thế?
Kết quả là, sau khi quay đầu lại, chỉ trong chớp mắt, tôi cứng đơ người như một hóa thạch bị chôn vùi dưới lòng đất mấy nghìn vạn năm.
Nếu như bây giờ thứ tôi nhìn thấy là bộ dạng giận đến nỗi mặt trắng bệch, nổi đầy gân xanh của Cung Trạch Minh, thì tôi sẽ chẳng có cảm giác gì khác; Nếu như thứ tôi nhìn thấy là hình ảnh Cung Trạch Minh đang đẩy đẩy kính lên, nhếch mép lên cười châm chọc tôi, thì tôi cũng chẳng thấy có cảm giác gì. Vì dù sao đi nữa, trong một khoảng thời gian tiếp xúc với cậu ta, tôi đã hoàn toàn miễn dịch với một loạt những hành động đó...
Nhưng bây giờ Cung Trạch Minh đang đứng trước mặt tôi không tỏ một thái độ gì cả, cậu ta... có thêm một trạng thái thứ ba - Trạng thái lợi hại nhất.
Một khi bắt gặp thái độ này của Cung Trạch Minh, dù tôi có lấy hết bao nhiêu dũng khí cũng không có tác dụng, chỉ biết đầu hàng vô điều kiện Cung Trạch Minh đang khóc!
Bộ dạng của Cung Trạch Minh trông như một con cún con bị vứt bỏ đang khóc tức tưởi!
Trên con đường nhỏ mờ mịt ngập tràn không khí cổ xưa, một anh chàng cao to đang quỳ trên mặt đất, lặng lẽ khóc thút thít, những giọt nước mắt lấp lánh đẹp đẽ như những viên trân châu - Nhưng những giọt nước mắt như những viên trân châu đó cũng giống như nước mắt của Mỹ nhân ngư khiến người ta cảm thấy vô cùng xót thương. Một trái tim bình thường tưởng chừng như cứng rắn nhất giờ lại có thể trở nên yếu đuối. Mặt trời len qua những bức tường cao cao bao quanh con ngõ nhỏ, trải những tia nắng vàng ấm áp lên người Cung Trạch Minh, tựa như đang vỗ về an ủi một đứa trẻ đang khóc nấc lên vì oan ức.
Nhưng, nhìn khung cảnh tưởng chừng như chỉ xuất hiện trong phim ảnh đang hiển hiện ngay trước mắt, một giọng nói lại gào thét lên trong lòng tôi:
- A a a... Cung Trạch Minh lại khóc rồi, tôi có thể khóc được không?






Xin lỗi, mùi vị của anh thật ngon
Tại sao Cung Trạch Minh lại thích khóc thế nhỉ?
Có lẽ những chuyện xảy ra trong mấy ngày hôm nay đã giày vò cào xé khiến trái tim tôi trở nên tê dại, nên trước bộ dạng oan ức khiến người khác thương xót của Cung Trạch Minh tôi lại không có một chút cảm giác đồng cảm nào. Trong đầu tôi chỉ hiện lên một câu, đó là:
Cung Trạch Minh, cậu có mệt không!
Haiz... mặc dù thực sự tôi chẳng muốn để ý đến cậu ta, nhưng bản năng của tôi lại khiến tôi đứng ngây ra ở đó, bối rối không biết làm thế nào. Tôi không thể cứ thế mà bỏ mặc cậu ta ở đây không thèm quan tâm, nhưng nếu tôi quan tâm thì phải quan tâm như thế nào? Tôi không hề có chủ định nào cả, chỉ biết đứng trước mặt Cung Trạch Minh, cùng cậu ta đón nhận sự an ủi của ông mặt trời.
“Haiz! Tớ cũng biết bố cậu ghê gớm thế nào rồi, người anh em, nhớ bảo trọng nhé!”
Nghe cuộc trò chuyện của bọn họ thì có thể biết chắc chắn rằng đó là học sinh của trường Sâm Vĩnh. Xong rồi! Nếu như để bọn họ nhìn thấy tôi và Cung Trạch Minh ở cùng nhau trong con ngõ hẻo lánh này, mà Cung Trạch Minh lại còn đang khóc nức nở như thế này nữa, thì không biết trong trường sẽ lại lan truyền những tin đồn nhảm nhí đáng sợ đến mức nào nữa đây.
Tiếng của những người đó mỗi lúc một rõ, điều đó chứng tỏ rằng bọn họ càng lúc càng đi gần đến chỗ của chúng tôi. Tôi hoàn toàn không biết phải làm thế nào, chỉ đứng đờ người ra đấy, chờ đợi những lời châm chọc và những câu hỏi hoài nghi đang chuẩn bị ập tới. Đoán chừng rằng ngày mai khi đến trường, sẽ có thể được nghe vô vàn những tin đồn nhảm nhí, hơn nữa chắc chắn sẽ không thể thiếu được những tình tiết được thêu dệt thêm, đầy kịch tính. Nghĩ đến đây, tôi bỗng chốc rùng mình.
Dù vậy, tôi đã hạ quyết tâm, chuẩn bị đón nhận việc danh dự của tôi sau đấy sẽ bị bôi nhọ như nào, nhưng viễn cảnh đáng sợ mà tôi nghĩ trong đầu lại không hề xuất hiện. Những người đó đi qua trước mặt chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, mặc dù lúc đi lướt qua tôi cố ném về phía tôi một cái nhìn kì lạ, nhưng rất nhanh sau đó bọn họ cũng chẳng buồn để ý nữa mà tiếp tục bàn tán về mấy tin đồn ở trong trường rồi dần dần đ