Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1072 lượt.
ng liên quan đến tôi, không phải lỗi của tôi!” Không phải lỗi của tôi, tôi cũng chỉ là người bị hại, mọi chuyện xảy ra từ đầu đến cuối tôi hoàn toàn đều không có sức phản kháng, tại sao lại đổ hết lên đầu tôi, đáng ghét, đáng ghét! Tôi mới là oan ức đây này biết chưa, dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy, tôi đâu có làm gì sai!
Đâu phải là lỗi của tôi, tại sao lại bắt tôi phải chịu đựng sự đau khổ này? Tôi không hiểu, tôi không hiểu! Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ cảm thấy ghét thời gian như thế này, sao nó lại chạy chậm đến thế! Nếu như có thể tôi chỉ muốn cầm một chiếc roi quất mạnh vào nó cho nó chạy nhanh hơn!
Từ sau cái hôm đó, hình như ngày nào tôi cũng phải chịu đau khổ, chỉ hận một điều là không thể biến mất khỏi cuộc sống trên trái đất này.
Mỗi ngày, mỗi ngày đều bị những lời chúc phúc từ trên trời rơi xuống, những lời châm chọc đầy khiêu khích, những lời an ủi giả tạo, lại còn ánh mắt sắc lạnh như hầm băng ấy nữa giày vò và làm tổn thương.
Nỗi oan ức của tôi theo thời gian cứ thế mà tích tụ lại, cái cảm giác khó chịu khiến toàn thân phải run rẩy đó từng giây từng phút không ngừng giày vò tôi. Từng cặp từng cặp mắt đó, giống như cặp mắt không ngừng sáng rực lên của những con sói hoang trong đêm, từng luồng từng luồng khí ớn lạnh đó cứ luồn lách vào tận nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi.
Thời gian dường như đông cứng lại, hình như tôi không thấy nó chuyển động, từ hôm đó đến bây giờ một tuần cũng đã trôi qua, nhưng ngày nào tôi cũng chìm ngập trong sự buồn bã và đau khổ.
Lại đến giờ học khô không khốc và nhạt nhẽo, tôi chẳng nghe vào tai một câu, hay một chữ nào mà thầy giáo giảng, đầu óc tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn độn choáng váng.
Tôi phải chạy khỏi đây, chạy thật xa khỏi cái nơi đáng sợ này! Mỗi giây mỗi phút tôi đều phải chịu đựng ánh mắt soi mói kì thị của người khác, thậm chí cả lúc lên lớp, trong phạm vi tầm hai mét lúc nào cũng có người ngồi quây lấy tôi và Cung Trạch Minh chỉ chỉ trỏ trỏ, lại còn có những người mang một cái vẻ mặt thương hại nói là chúc mừng, rồi thì ủng hộ chúng tôi. Mặc dù tôi biết trong số đó có những người thực sự thành tâm, nhưng nếu so sánh với những kẻ cố tình trêu đùa châm chọc, thì tôi cũng chẳng phân biệt được ai với ai cả. Tất cả những thứ đó với tôi mà nói đều là sự giày vò, đặc biệt tôi không chỉ chịu đựng sự soi mói của những người khác, mà còn phải chịu đựng cái nhìn sắc lạnh không ngừng chĩa thẳng vào tôi của Cung Trạch Minh. Mỗi giây, mỗi phút tôi đều cảm thấy như mình đang ở dưới địa ngục, ông trời ơi, ông cho tôi chết đi còn hơn!
Reng reng... tiếng chuông báo hiệu tan học vang lên, trong tiếng dặn dò của thầy giáo “Trên đường về nhà các em nhớ đi cẩn thận nhé”, tôi luống ca luống cuống nhét sách vở vào cặp, sau đó vội vàng đi ra ngoài lớp học. Từ trước đến nay tôi chưa từng mong được về sớm như thế này bao giờ, chỉ hi vọng có thể trốn chạy khỏi ngôi trường này. Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà!
Trong đầu tôi chỉ có duy nhất ý nghĩ đó, vì thế, tôi khóa hết mọi cơ quan cảm giác lại, tự thôi miên mình - tôi không thấy đám người đang nhìn tôi dò xét, tôi cũng không nghe thấy những tiếng bàn tán xì xào một lúc một to nữa...
Tôi càng không nhìn thấy Cung Trạch Minh đang gần sát ngay tôi.
Từ phòng học đi ra đến cổng trường chỉ cách nhau một khoảng rất ngắn, tầm năm trăm mét, những người suốt ngày xét nét soi mói tôi cũng phải chiếm hai phần ba số học sinh toàn trường! ông trời ơi, thực sự tôi rất muốn hét lên với bọn họ rằng: Các người thật sự là nhạt nhẽo! Nếu thừa thời gian, sao không về nhà sớm mà giúp đỡ bố mẹ chứ? Tại sao không ra ngoài xã hội làm việc công ích để phục vụ cho xã hội chứ? Còn cả cái tên Cung Trạch Minh nữa, sao cứ bám lấy tôi thế nhỉ! Đường thì rộng như vậy, đâu chẳng có chỗ cho cậu đi chứ? Sao cứ nhất định phải bám theo tôi?
A a a... đáng ghét! Ai làm cho tất cả những chuyện này biến mất đi hộ cái! Thấy người như sắp nổ tung rồi!
Nỗi đau bị các bạn trong trường soi mối và trêu chọc khiến tôi không thể nào chịu đựng thêm được nữa.
Thế nên, sau khi vừa ra khỏi cổng trường, để thoát khỏi bàn tay của Cung Trạch Minh, tôi đã rẽ vào một con đường nhỏ khác, con đường nhỏ này nằm khuất ở phía sau khu nhà dân, rất ít người qua lại, dù thỉnh thoảng có vài bóng người, thì cũng chỉ là mấy người đi mua rau về muốn đi đường tắt cho nhanh. Bây giờ là giờ tan học, nên những người đó đều vội vàng xách làn thức ăn đi về nhà, không ai để ý đến tôi và Cung Trạch Minh.
Khi đi sâu vào trong ngõ, tôi liền dừng lại. Tôi không quay đầu lại, vì tôi đang cố lấy hết dũng cảm.
“Cung Trạch Minh... cậu...”
Cuối cùng tôi cũng cảm thấy mình đủ dũng khí để nói chuyện rồi, nhưng chưa nói hết một câu, tôi lại đã lắp ba lắp bắp.
Cố lên, cố lên! Đậu Giáng mày có thể làm được mà, nhất định là sẽ nói ra được! Trong lòng tôi hình như có một Đậu Giáng thu nhỏ đang ra sức động viên, nhảy điệu nhảy của đội cổ vũ, không ngừng cổ vũ cho tôi.
Đúng thế, nhất định tôi sẽ làm được!
“Cung Trạch M