XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1074 lượt.

h đó chứ!”
Này này, Lý Băng Thụy, ăn nói cho rõ ràng nhé!
Gì mà kết đôi chứ! Chúng tôi chỉ là đôi bạn cùng tiến mà thôi!
“Cậu...” Tôi còn chưa kịp phản bác lại, thì đã bị Lý Băng Thụy ngắt lời.
“Bà xã Đậu Đậu, anh biết em cũng đâu muốn như vậy!” Lý Băng Thụy nắm lấy tay tôi, dùng ánh mắt đắm đuối hết mức có thể để nhìn tôi, “Em yên tâm đi! Dưới sức ép của thầy Trương, vì tình yêu giữa chúng ta, anh quyết định, hai chúng ta sẽ chống lại!”
Oh, My God! Rút cuộc Lý Băng Thụy đang nói cái gì thế! Tôi sắp ngất đến nơi, còn những bạn đang đứng xung quanh nhìn chúng tôi thì ai nấy mặt đần thối ra, nhìn dáng vẻ thì có thể thấy mọi người bị kiểu ăn nói kì lạ của cậu ta làm cho sửng sốt.
“Há!” Đến cả Cung Trạch Minh từ nãy đến giờ lạnh lùng ngồi im thin thít cũng không nhịn nổi phải cười phá lên.
“Cậu cười cái gì mà cười!” Lý Băng Thụy tức giận trừng mắt nhìn Cung Trạch Minh, “Đúng là kẻ thứ ba!”
“Kẻ thứ ba?” Mặt của Cung Trạch Minh biến sắc. Thôi xong rồi, xong rồi, vừa nhìn bộ dạng này của Cung Trạch Minh, là tôi biết rằng, cậu ta lại chìm trong dòng suy nghĩ cố chấp bảo thủ của mình!
“Hừ! Tôi và Đậu Tương đã được mọi người chứng nhận rồi! Người kết đôi cho chúng tôi chính là thầy chủ nhiệm lớp, cũng chính là chủ nhiệm Ban quản lí của trường phổ thông Sâm Vĩnh!” Cung Trạch Minh mỉa mai nhìn Lý Băng Thụy, tiếp tục nói: “Cậu mới là kẻ thứ ba!”
“Không! Đây không phải là thật! Đây không phải là ý muốn của Đậu Giáng!” Lý Băng Thụy ôm lấy ngực lùi lại hai bước, giống như diễn viên ca kịch hú một tiếng thật dài. Dường như thấy chưa đủ để đả kích cậu ta, Cung Trạch Minh bồi thêm mấy câu lạnh lùng: “Cậu đã thấy chuyện sáng nay chưa? Thấy người mà Đậu Tương chọn là ai rồi chứ!”
“Cậu... cậu...” Lý Băng Thụy tức lộn ruột, ngón tay đang chỉ vào mặt của Cung Trạch Minh run rẩy!
Cung Trạch Minh thừa thắng xông lên: “Giữa tôi và Tống Chân Hi, người mà Đậu Tương chọn là tôi!”
“Không...”
Lý Băng Thụy gào lên thảm thiết, cậu ta không nói gì về chuyện giữa Cung Trạch Minh và Tống Chân Hi tôi đã chọn Cung Trạch Minh, điều đó cho thấy rằng cậu ta biết rất rõ về chuyện sáng nay xảy ra ở trước cửa lớp học chúng tôi. Thế là lần này, Lý Băng Thụy hoàn toàn thất bại, Cung Trạch Minh lại thắng rồi!
Trong khung cảnh hỗn loạn, mười phút nghỉ giải lao trôi qua rất nhanh, trong lúc tôi còn đang đau đầu về chuyện hai người đó cãi cọ nhau, tiếng chuông vào tiết học vang lên. “Lý Băng Thụy, cậu phải đi rồi! Đây cũng chẳng phải là lớp học của cậu!” Cung Trạch Minh đang đắm chìm trong cảm giác chiến thắng, cậu ta dương dương tự đắc lại trở về với dáng vẻ lầm lì, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Lý Băng Thụy.
Lý Băng Thụy đứng vụt dậy, cậu ta nắm chặt tay thành nắm đấm, giống như là đang hạ quyết tâm làm gì đó.
“Bà xã Đậu Đậu, anh sẽ không từ bỏ đâu!” Đột nhiên, cậu ta cầm lấy tay tôi, nói với giọng điệu khiến người ta sợ chết khiếp, “Xin em hãy đợi anh, nhất định anh sẽ cứu em thoát khỏi tay tên ác quỷ này!”
“Cậu...” Tôi cố sức rút tay ra khỏi tay Lý Băng Thụy, chẳng biết nói gì trước những câu nói linh tinh của cậu ta.
Tay Lý Băng Thụy đột ngột nắm thành nắm đấm, để ở trước ngực của mình: “Đậu Đậu hãy tin anh!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì nhanh như gió cậu ta đã chạy ra khỏi lớp học của chúng tôi. Lúc đi đến cửa lớp, cậu ta quay người lại, nhìn tôi bằng một ánh mắt hờn trách rồi biến mất dạng.
“Tôi...” Tôi phục cậu đấy, Lý Băng Thụy! Cậu đang diễn kịch hay làm gì vậy? Nếu muốn diễn kịch thì đi mà tham gia hội kịch nói nhé, dám giở cái bộ dạng đó ra trước mặt tôi sao! Hôm nay thần diễn kịch hạ thế sao? Sao ai cũng thích diễn kịch giống như bị nhập vào người thế nhỉ!
Nhìn vào chỗ mà Lý Băng Thụy vừa đi khỏi, tôi lắc đầu đau khổ.
“Đậu Tương, mặc dù tôi không thích cậu, nhưng, tôi ủng hộ cậu và Cung Trạch Minh! Cố lên!” Đột nhiên một đôi tay vỗ vỗ vào vai tôi.
Chuyện, chuyện gì xảy ra vậy? Một cô gái bình thường chẳng thèm nói chuyện với tôi bao giờ hôm nay lại nói với tôi những điều này là có ý gì?
“Ừ ừ, chúng tôi cũng ủng hộ cậu!” Một đám con gái ở ngồi bên cạnh cũng dùng ánh mắt cảm động như vậy nhìn chúng tôi, sau đó bọn họ vừa nói chyện vừa bỏ đi. Những cô gái đó vốn dĩ không phải là học sinh của lớp tôi, nói với tôi những lời lẽ kì lạ đó, rút cuộc là để làm gì...
Hả? Tôi đang nghe thấy gì vậy?
“Tình yêu đũa lệch giữa bọn họ thật khiến tôi cảm động!”
“Đúng thế, đúng thế! Không ngờ hai người bọn họ có thể vượt qua được sự cách biệt để yêu nhau. Thật là dũng cảm!”
...
Này này này... các bạn ơi, có phải là các bạn hiểu nhầm rồi không! Tôi và cái tên Cung Trạch Minh suốt ngày trong đầu chỉ có “Đệ nhất” của “Đệ Nhất siêu nhân” đó vốn dĩ chẳng có gì cả! Chúng tôi chỉ là đôi bạn cùng tiến mà thôi!
“Đậu... Tương!” Cái giọng rùng rợn của Cung Trạch Minh ở bên cạnh vọng lại.
“Làm... làm gì hả?” Tôi run run trả lời.
“Cô là cái đồ chỉ mang lại xui xẻo!” Đôi mày cao cao của Cung Trạch Minh dính chặt vào nhau, trông giống như một ngọn lửa cao đang bùng lên.
“Khô