XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1078 lượt.

tôi vô cùng cảm động!” Thầy chủ nhiệm mắt rưng rưng nhìn mọi người, vẻ mặt đầy xúc động đó khiến cho mặt thầy co rúm lại.
Lúc tôi không thể chịu đựng được nữa, khóe miệng giật giật liên hồi, thì thầy đột nhiên cảm kích cầm lấy tay của tôi và Cung Trạch Minh, giơ lên cao.
“Hôm nay, chúng ta sẽ chứng nhận cho sự ra đời của tình bạn này!”
Nghe những lời dễ khiến người khác hiểu nhầm của thầy, suýt nữa thì tôi ngất xỉu.
A a a... thầy ơi, thầy đang nói cái gì vậy? Gì mà đôi bạn chứ? Phiền thầy đừng nói những câu khiến người khác hiểu nhầm thế có được không!
Các bạn học ngồi ở bên dưới đều đồng thanh hét lên: “Vâng ạ!”
Có nhầm không thế! Chỉ là một câu nói thôi mà!
Chẳng phải lúc nãy các cậu có vẻ rất tức giận sao? Bây giờ các cậu đều tỏ ra vô cùng cảm động là thế nào vậy?
Thầy chủ nhiệm quan sát phản ứng của các bạn học sinh, tỏ vẻ rất hài lòng, đặt tay tôi vào tay của Cung Trạch Minh, nói: “Em Cung Trạch Minh, bây giờ thầy giao bạn Đậu Giáng cho em! Có em, là thầy yên tâm rồi!”
Thầy vừa dứt lời, trong lớp lập tức vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt, có người còn huýt sáo lên hưởng ứng. Này này này, các bạn, sao mọi người có thể như vậy! Các cậu nối giáo cho giặc à! Thầy chủ nhiệm ơi, em biết lúc còn trẻ ước mơ của thầy là làm mục sư, dù thầy không thực hiện được ước mơ của mình, nhưng cũng không thể đem cái sở thích đó của thầy áp đặt lên bọn em chứ!
Tay của Cung Trạch Minh bị thầy ấn vào tay của tôi, tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng tay của cậu ta đang run lên, tôi không dám nhìn vào mắt cậu ta, vì dù có thầy chủ nhiệm đứng ở giữa, nhưng tôi vẫn cảm nhận được mắt cậu ta đang ánh lên cái “Tia nhìn chết người.”
Ôi, đây không phải là lỗi của tôi, không phải lỗi của tôi.
“Để cho bạn Cung Trạch Minh và bạn Đậu Giáng tiện trao đổi, chúng ta sẽ xếp lại chỗ ngồi.” Thầy chủ nhiệm nhìn khắp lớp một lượt, “Kim Cẩm Lợi, em đổi chỗ cho Cung Trạch Minh, để bạn Đậu Giáng và bạn Cung Trạch Minh ngồi gần nhau.” Tôi và Cung Trạch Minh thế là hết hi vọng rồi, mặc kệ thầy chủ nhiệm muốn sắp xếp thế nào thì sắp xếp.
“Oh yeah! Cuối cùng cũng thoát rồi!” Thầy chủ nhiệm vừa dứt lời, Kim Cẩm Lợi vui vẻ xách cặp lên, nhanh như một mũi tên phi thẳng đến chỗ ngồi của Cung Trạch Minh. Lại còn đập tay chúc mừng với bạn vốn ngồi cùng bàn với Cung Trạch Minh. Nhìn dáng vẻ vui mừng của cậu bạn đã từng ngồi cùng bàn với tôi, tôi thực sự thấy rất buồn, chẳng lẽ tôi khiến người ta thấy khó chịu thế sao...
“Các em phải cố gắng giúp đỡ nhau nhé!” Thầy chủ nhiệm híp mắt, vẻ mặt ôn tồn như đang nói với các em nhỏ trong trường mẫu giáo.
“Vâng!” Theo phép lịch sự tôi đáp lại một câu, còn Cung Trạch Minh thì đã vứt bỏ đi cái dáng vẻ “Đệ Nhất”, trở lại dáng vẻ vừa lạnh lùng vừa lầm lì thường ngày, cậu ta liếc nhìn thầy chủ nhiệm, chẳng nói một lời tiến thẳng đến chỗ ngồi cạnh tôi.
“Bây giờ, mọi người mở sách giáo khoa đến trang 109, chúng ta bắt đầu học bài mới!”
Thầy chủ nhiệm không còn đùa vui nữa, mà trở lại với dáng vẻ nghiêm túc thường ngày, đều đều giảng bài.
Nhưng... thầy chủ nhiệm ơi, thầy muốn em học tốt, nhưng bị thầy làm cho shock một phen thế này, em còn tâm trí đâu mà nghe giảng! Cả một tiết học, tôi chẳng thể tập trung mà nghe giảng được, ở bên cạnh, Cung Trạch Minh ngồi thẳng người, xoay xoay chiếc bút, theo từng nhịp của thầy chủ nhiệm, lúc thì ngẩng đầu lúc thì lại cắm cúi ghi chép. Cậu ta học tập thật chăm chỉ, nhưng cậu ta cũng “chăm chỉ” ném ra những tia nhìn lạnh lùng, mà mục tiêu nhận những ánh nhìn đó lại là tôi!
Ôi ôi ôi... lạnh lùng quá! Tất cả sức lực của tôi đều đã dùng để ngăn lại cái nhìn đáng sợ đó, mọi người bảo tôi còn có sức đâu mà nghe giảng nữa đây! Đáng ghét, đáng ghét! Thật là đáng sợ! Tôi ôm lấy sách giáo khoa khép nép co rúm vào trong góc cố hết sức có thể để tránh xa cái tên Cung Trạch Minh đó, trong lòng không ngừng cầu khán: Hết tiết mau lên! Tôi phải đi sưởi nắng, tôi sắp bị đóng băng rồi! Nếu cứ tiếp tục như vậy tôi sẽ thành xác ướp đóng băng mất!
Lúc tôi sắp sửa bị biến thành xác ướp đóng băng đến nơi, thì cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng chuông báo hết tiết!
Nhưng với chuyện xảy ra ngay sau đó, thì thà rằng tiếng chuông đó đừng vang lên thì hơn.
“Ôi ôi ôi... bà xã Đậu Đậu!”
Cái tên đáng ghét đó giống hệt như một con gấu trúc trườn trên bàn học của tôi... Hình tượng Lý Băng Thụy khiến bao người say đắm nay còn đâu? Tại sao những đứa con gái đó sau khi nhìn thấy hình ảnh này mà vẫn ngốc nghếch như vậy? Lẽ nào tôi và những người đó sống ở hai không gian khác nhau sao?
“Bà xã Đậu Đậu, tại sao lại trở thành như này? Tại sao thầy giáo chủ nhiệm của em lại độc ác đến vậy!” Lý Băng Thụy nước mắt nước mũi ròng ròng nắm lấy vạt áo của tôi mếu máo.
Nhìn đám bạn đang đứng xung quanh để xem kịch, tôi chau mày. Lý Băng Thụy, cậu không muốn làm người, nhưng tôi muốn làm người!
“Thực tức chết đi được! Rõ ràng trước rất nhiều người, anh đã tuyên bố rằng Đậu Giáng là bà xã của anh rồi, tại sao thầy giáo còn kết đôi cho em và cái tên Cung Trạch Min