Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1163 lượt.

nói của mẹ có phần hơi run run ngoài Cung Trạch Minh ra thì còn có thể là ai chứ?
A a a, cùng mẹ vui vẻ ăn cơm, tôi đã quên mất lời giao hẹn giữa tôi và cậu ta lúc buổi trưa.
Haiz! Lúc nào mới có thể yên lòng mà ăn cơm đây!
Tôi luống cuống gắp mấy miếng cá nhét vào mồm, cố bồi bổ thêm cho cái dạ dày của mình.
“Tiểu Giáng, bạn Cung tìm con này!” Tiếng của mẹ lại vang lên.
Tôi lại cố nhét thêm mấy cọng rau vào mồm, phồng mồm trợn mắt cố gắng nuốt xuống, rồi mới đau khổ trả lời: “Con đến đây!”






Tôi vội vội vàng vàng chạy ra phía cửa. Cung Trạch Minh đeo kính, mặc đồng phục, thậm chí còn đeo một chiếc thẻ hội trưởng hội học sinh nổi bần bật ở trên ngực, nhìn dáng vẻ thì cứ như là trên trán đang khắc bốn chữ “Tôi là nhân tài.”, lẽ nào lúc mẹ nhìn thấy cậu ta, cười tít cả mắt nên nhìn không rõ nữa sao. Mẹ à, mẹ có biết rằng không thể đánh giá một người qua vẻ bề ngoài không, cái tên người lúc nào cũng toát ra cái vẻ sặc mùi “Học sinh ngoan đó”, hắn ta thực chất là...
Tôi còn chưa thầm nguyền rủa hắn ta xong, Cung Trạch Minh đã lễ phép cúi chào mẹ tôi, nói: “Tạm biệt bác! Vậy bây giờ cháu và bạn Đậu Giáng cùng nhau đến lớp tự học buổi tối đây ạ!”
“Tự... tự học buổi tối? Cái gì?...” Tôi không nén nổi ngạc nhiên buột miệng thốt lên. Tối hôm nay chẳng phải là đến lớp học để gọi thần kẹo sao, sao lại đổi thành tự học buổi tối thế? Đúng vào lúc đó, tôi nhận được cái lườm nguýt của Cung Trạch Minh, ánh mắt lạnh lùng đó như đang nói rằng “Cô là đồ ngốc phải không”. Tôi rùng mình, bỗng chốc như hiểu ra, thì ra cậu ta đã viện sẵn lí do rồi. Nghĩ đến đây, tôi vội vàng chào mẹ, đi theo Cung Trạch Minh.
Sắp ra khỏi sân, tôi mới nghe thấy khe khẽ của mẹ từ xa vọng lại: “Đi đường cẩn thận nhé!” Giọng nói đầy tình cảm đó khiến tôi run bắn người: Chỉ là đi tự học buổi tối thôi mà, sao giọng nói của mẹ lại đầy lo lắng đến nỗi như kiểu một bà mẹ dặn dò con gái của mình khi thấy cô ta đi hẹn hò với bạn trai vậy...
Đến trường học, đúng vào lúc lớp tự học buổi tối đang mở cửa, chắc là dạo này có kì kiểm tra, nên học sinh trong trường khá đông, đến cả trên con đường nhỏ mà lần trước tôi gặp thần kẹo cũng có rất nhiều bạn học sinh đang ngồi lẩm nhẩm đọc bài.
Cung Trạch Minh cũng lôi từ trong ngăn kéo ra một quyển “Bàn về chủ nghĩa tư bản” dày cộp để ngâm cứu. Tôi ngước nhìn cái tác phẩm vĩ đại như cục gạch đó của cậu ta, rồi lại nhìn vào quyển sách trong tay tôi, đúng là không có gì để nói... quả là sự khác biệt giữa Đệ nhất đứng đầu và Đệ nhất đội sổ!
Thôi bỏ đi, không nên nghĩ quá nhiều! Tôi vỗ vỗ vào má của mình, để xốc lại tinh thần. Tôi phải cố gắng đọc sách, nhất định có một ngày tôi sẽ trở nên thông minh! Nhưng... cái này có nghĩa là gì nhỉ?
Nhìn những câu hỏi khó nhằn như đọc sách cổ văn, mày tôi nhíu lại rồi lại dãn ra, dãn ra rồi lại nhíu lại, hoàn toàn không hiểu gì.
Không hiểu thì hỏi, với thái độ khiêm tốn và ham học hỏi của mình tôi liền hỏi Cung Trạch Minh.
“Cung Trạch Minh này...”
Cung Trạch Mình liếc mắt nhìn tôi, hằm hè phát ra một câu: “Gì?”
Hừ... cái tên thầy giáo này chẳng thân thiện tí nào. Tôi lấy hết dũng cảm chỉ vào cái đề mục khiến tôi đau đầu từ nãy đến giờ, hỏi cậu ta: “Đó là, cái này, cái này... nghĩa là gì?”
Cuối cùng Cung Trạch Minh cũng nhìn thẳng vào tôi, nhưng cậu ta chỉ nhìn tôi một cái, rồi lạnh lùng nói: “Cô tự xem ở bài trước, có giải thích cụ thể đấy.”
“Ừ.” Tôi đáp lại một tiếng rồi giở sách sang trang trước, cuối cùng cũng tìm thấy phần giải thích cho vấn đề đó, nhưng... mày tôi lại chau lại, bây giờ mày tôi còn nhăn nhó gấp đôi vừa nãy.
“Cái này...” Có gì không hiểu thì phải hỏi luôn mới mau tiến bộ.
“Gì?” vẫn là cái giọng hầm hè đó. “Cái này nghĩa là gì?”
Ai đó cũng bắt đầu nhíu mày lại.
“Giở sang chương trước đi!”
“Ừ!”
Tôi khẽ khàng giở ngược sách lại. Lật sách lật sách lật sách... hừm... mày tôi nhíu ba lần... lật sách lại lật sách... hừm...
“Cái này...” Tôi dè dặt nhìn Cung Trạch Minh.
“Gì!” Tiếng “gì” đó đã kèm theo cả sự tức giận, tôi liền biện minh: “Tôi đã giở sang chương trước rồi, nhưng không có!”
“Gì?” Cung Trạch Minh lùi gần lại, nhìn vào chỗ tôi chỉ, nhưng rất lâu sau vẫn chẳng nói gì.
Ồ? Ồ! Cái vẻ mặt trầm tư này tức là... Cung Trạch Minh cũng không biết! A ha ha, cuối cùng cũng làm khố được cậu ta rồi! Đôi mày đang nhíu lại của tôi lập tức dãn ra, tôi đang rất mong đợi cái khoảnh khắc cậu ta nói cái câu ‘Tôi không biết”.
Nhưng, bây giờ còn chưa đến mùa thu, sao đột nhiên lại lạnh thế nhỉ?
Trong lúc tôi đang vô cùng đắc ý, Cung Trạch Minh đột nhiên hét lớn: “Đậu! Tương!”
Theo phản xạ có điều kiện tôi ấp a ấp úng hét lên: “Dạ!”
“Cô là cái đồ đầu lợn! Trong đầu của cô chỉ toàn bã đậu thôi à!” Tiếng hét đột ngột tức giận của Cung Trạch Minh làm tôi sững sờ, tôi không hiểu gì cả, nhìn cậu ta. Tiếng hét lớn đó của cậu ta đã làm kinh động đến mấy bạn khác cũng ngồi trong lớp, mọi người dùng ánh mắt ngờ vực và tức giận nhìn v