XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1063 lượt.

ề phía chúng tôi.
“Xin lỗi, xin lỗi!” Tôi vừa quay ra nói xỉn lỗi với mấy bạn ngồi xung tquanh đó, vừa kéo vạt áo của Cung Trạch Minh, hi vọng cậu ta nói nhỏ một chút đừng làm phiền đến mọi người.
Cung Trạch Minh nhíu mày, lạnh lùng đảo mắt nhìn một lượt mấy bạn học vừa nhìn chúng tôi, cậu ta lại dùng chiêu “ánh mắt sắc lạnh” sở trường để chĩa thẳng vào mọi người. Đám bạn ai nấy cũng đều bất giác rùng mình rồi khép nép, có người còn kiên quyết thu dọn sách vở sang lớp khác ngồi.
Sao Cung Trạch Minh có thể ngang ngược đến vậy, tôi liếc nhìn cậu ta, nhưng ánh mắt của tôi lại thu hút toàn bộ ánh mắt của cậu ta về phía mình, “ánh mắt sắc lạnh” vốn dĩ đang chĩa thẳng vào các bạn khác thì giờ lại tập trung chĩa vào tôi.
Ôi mẹ ơi! Tôi đâu phải là gấu bắc cực, không chịu nổi cái lạnh như vậy đâu!
“Bã Đậu!” Cung Trạch Minh cố hạ thấp giọng, nhưng sự tức giận chứa ở trong đó còn ghê gớm hơn cả lúc nãy. Dưới sự đe dọa của cậu ta, tôi cảm thấy tưởng chừng như tôi đang bước vào một khoảng không có trọng lực nặng gấp sáu lần, không khí bao quanh cơ thể như chui vào từng lỗ chân lông khiến cơ thể tôi như càng trở nên nặng nề hơn.
Bất giác, tôi thu mình vào góc ghế, nhưng với cái thân hình quá khổ của tôi thì lui nữa cũng chỉ tốn công vô ích.
Cung Trạch Minh muốn làm gì? Tôi đâu có làm gì cậu ta? Lẽ nào là vì tôi đã chỉ cho cậu ta thấy rằng có thứ đến cả Đệ nhất như cậu ta cũng không hiểu được, nên cậu ta nổi xung với tôi sao?
“Bã Đậu, rốt cuộc thì cô đã tiến hóa hết chưa thế? Cô là sinh vật bậc thấp phải không? Mỗi ngày cô ăn nhiều thịt lợn như vậy cô không cảm thấy xấu hổ sao? Đây là đồng loại của cô đấy!” Cung Trạch Minh như một con quỷ độc ác đang mắng nhiếc tôi.
Tại sao lại chửi tôi? Cậu ta dựa vào cái gì mà chửi tôi chứ! Tôi cảm thấy vô cùng oan ức, nước mắt chực trào.
Cung Trạch Minh vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Cái này đã học ở kì trước rồi! Những thứ cô học kì trước vứt đi đâu hết rồi? Rốt cuộc thì cô học được cái gì hả?”
Đang nước mắt lưng tròng tôi bỗng im bặt, học kì trước? Tôi lại vùi đầu vào đọc lại cẩn thận cái khái niệm đó. Hừ, hình như trong kí ức xa lắc xa lơ của tôi, có chút chút ấn tượng...
“Thấy chưa? Thấy là đã từng học chưa?” Cung Trạch Minh dường như đọc được suy nghĩ của tôi, cậu ta khinh khỉnh nhìn tôi cười chế giễu nói, “Có cần tôi giảng lại cho một lần nữa không?”
Tôi giống như bị say sóng lắc đầu nguầy nguậy, dù có không nhớ ra, nhưng ai mà dám làm phiền cái đồ mặt quỷ như hắn ta chứ! Tôi lại vùi đầu, chăm chú đọc, dồn hết năng lượng cơ thể để có thể giải quyết được vấn đề hóc búa này.
Cuối cùng thì Cung Trạch Minh cũng im miệng, lại cầm cuốn sách to bổ chảng đó lên cặm cụi đọc.
Tôi hậm hức nhìn bộ dạng điềm nhiên của cậu ta. Hừ, tôi không tin là tôi không giải được bài này! Tôi lôi từ trong ngăn bàn ra tất cả các loại sách có liên quan bày hết lên, tiện tay cầm luôn cuốn sổ ghi chép mà Cung Trạch Minh đặt trên bàn. Tôi tin rằng, có nhiều tài liệu hậu thuẫn như vậy, nhất định tôi có thể giải được nó!
Tôi nhìn cậu ta lòng nhủ thầm rằng hãy đợi đấy, sau đó bắt đầu vùi đầu vào nghiên cứu tìm tòi. Bây giờ trên trán tôi không còn giơ cờ trắng đầu hàng nữa, mà chỉ có hai chữ “Cố lên”
Mỗi giây mỗi phút cứ thế trôi qua, tôi cũng không biết là thời gian đã chạy được bao lâu, số sách ở bên cạnh đều được mở hết ra, chất lung tung thành một đống, trên tờ giấy nháp thì viết đầy các phép tính, nhưng rất nhiều phép tính đã bị tôi gạch xóa lung tung hết.
Khó thật đấy, tôi nghĩ, lâu lắm tôi không vận động trí óc để làm bài, nên cảm thấy bao nhiêu noron thần kinh không còn hoạt động được nữa. Kể từ sau khi lần đầu tiên thành tích học tập của tôi xếp cuối bảng, tôi nhận được vô số lời dè bỉu châm biếm, tôi cũng tự nhận định rằng tôi học dốt, thế là cái tâm lí tự ti cho rằng mình bất tài vô dụng đó cứ ám ảnh tôi, tôi không chăm chỉ học hành nữa. Còn bây giờ tôi lại dồn hết sức để vùi đầu vào học, mặc dù cảm thấy rất khổ sở, nhưng trong cái khổ sở đó lại tìm thấy niềm vui.
Hơn nữa có những thứ lúc đầu trông lạ huơ lạ hoắc thế mà càng lúc càng thấy rất là quen, cảm giác vui vẻ đó dần dần che lấp đi sự khổ sở đó. Thì ra học hành cũng đem lại hứng thú như vậy!
Tôi đắm chìm trong cảm giác vui vẻ, không hề chú ý đến mọi thứ xung quanh, dường như thế giới của tôi đang hòa vào trong hải dương tinh khiết. Từng con từng con sóng cứ đánh vào bờ, dần dần càng lúc càng đi xa hơn, cuối cùng, bến bờ thành công cũng xuất hiện.
Cuối cùng tôi đã khắc phục được khó khăn, giải được một bài toán khó nhằn ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi nhét chiếc bút bị cầm lâu đến nỗi tỏa ra hơi ấm vào trong hộp bút, cầm tờ đáp án cuối cùng lên, vô cùng hài lòng tận hưởng thành quả của mình, cảm giác khi hoàn thành một thứ gì đó thật là kì diệu.
“Này! Tôi giải được rồi!” Tôi thích thú đưa tờ đáp án của tôi cho Cung Trạch Minh, chờ đợi sự khen ngợi của cậu ta.
Cung Trạch Minh nhận lấy tờ đáp án, đẩy đẩy kính lên, chăm chú đọc. Mắt tôi cứ nhìn chằm chằm vào vẻ mặt cậu ta, hi vọng có thể