Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1058 lượt.
trước ngực, hàng cúc áo vốn dĩ ngay ngắn chỉnh tề thì giờ ba chiếc đã được mở bung ra, đến vạt áo dưới của chiếc áo sơ mi thì nhếch nhác đến nỗi một vạt thì được bỏ ra ngoài quần, vạt khác lại nhét trong quần, mái tóc trước đó được chải mượt bóng loáng giờ đã rối tung rối mù. Mặc dù cùng là một bộ quần áo, nhưng bây giờ so với bộ dạng nghiêm nghị lúc nãy thì trông cậu ta hoàn toàn khác. Tôi nhếch miệng lên xùy một tiếng, quả đúng là bộ dạng trông như côn đồ thế này phù hợp với cậu ta hơn.
“Lý Băng Thụy, cậu không mệt sao? Tôi mệt rồi.” Tôi nghiêm túc nói với Lý Băng Thụy.
Xem ra hình như cậu ta chẳng hiểu là tôi đang nối gì, mặt vẫn tươi roi rói nói: “Không mệt không mệt, he he, bà xã Đậu Đậu quan tâm đến anh thế, he he.”
Cái tên ngốc này! Tôi không chịu nổi gào lên một tiếng, sau đó than thở.
“Tôi không muốn làm bia đỡ đạn cho cậu nữa, tôi mệt rồi.”
...
Lý Băng Thụy bỗng sững người lại, sau một hồi trầm ngâm rất lâu, cậu ta mặt buồn thiu nói: “Tại sao mọi người lại không tin anh nhỉ?” Giọng điệu của cậu ta không còn cái kiểu ăn nói xấc xược bất cần đời như thường ngày nữa, thay vào đó là giọng đầy chân thành, “Thật sự là anh rất thích em!”
Có lẽ bộ dạng lúc này của cậu ta trông vô cùng chân thành, nên tim tôi lại đập thình thịch. Mặc dù tôi vẫn luôn biết rằng, Lý Băng Thụy chẳng qua cũng chỉ là lấy tôi để làm bia đỡ đạn mà thôi, nhưng cũng có lúc, tôi cũng đã từng nghĩ rằng, liệu có phải cậu ta... thực sự là thích tôi không? Nhưng sau mỗi lần nghĩ như vậy, tôi lại thầm nguyền rủa mình. Ngoài thành tích học tập ra thì Lý Băng Thụy quả là một người rất ưu tú, cậu ta lại là một người rất có tài giao tiếp, nhìn đám fan của cậu ta thì biết, cậu ta cũng rất có tiếng ở trong trường. Người như vậy thì làm sao có thể thích một người chẳng có điểm gì nổi bật lại xấu xí béo ú như tôi chứ? Vì thế, đám fan của cậu ta mặc dù rất nhiều lần nghe cậu ta lải nhải rằng cậu ta yêu tôi, nhưng từ trước đến giờ chưa từng có ai tin cậu ta, nếu không thì mỗi sáng gặp tôi, bọn họ đã không có những lời nói và ánh mắt khó chịu như vậy. Nên biết rằng lòng đố kị của con gái là vô cùng đáng sợ và tàn nhẫn.
Nhưng, nhìn Lý Băng Thụy đang đứng trước mặt tôi, tôi lại có phần không chắc chắn.
“Cậu thích tôi... cậu thích tôi vì điều gì? Tôi có gì đáng để cậu thích?”
“Em rất đáng yêu!” Lý Băng Thụy làm bộ mặt “Đương nhiên là em không biết rồi.”
“Thực ra thì em có rất nhiều ưu điểm! Em rất tốt bụng, đối xử rất tốt với mọi người, cho dù người khác có chửi em, em cũng không trả thù người khác, mặc dù là hơi béo, nhưng mà như thế dù em có bị ném đến Bắc Cực thì cũng không bị đói chết! Còn nữa, em rất hiểu biết về kẹo, lúc nào cũng chọn được loại kẹo ngon nhất...”
Cái tên Lý Băng Thụy này, đúng là không giống như những người khác, đến cách nhìn người cũng khác. Nhìn Lý Băng Thụy đang thao thao bất tuyệt, lòng tôi bỗng nhen nhóm một cảm giác rất kì lạ. Đó là có thật là... cách nhìn của Lý Băng Thụy về tôi, cậu ta nhìn nhận một cách đúng đắn về tôi. Có lẽ chỉ có người bạn thanh mai trúc mã như cậu ta mới có thể nhìn nhận tôi như vậy, dù rằng tôi chậm chạp, đầu óc ngu dốt lại còn rất béo nữa, nhưng cậu ấy lại cho rằng đó là những ưu điểm của tôi.
Trong lúc tôi đang rất vui vẻ, thì trong đầu chợt loé lên một ý nghĩ: không biết trong mắt của Cung Trạch Minh, tôi là người như thế nào nhỉ? Tôi cười đau khổ.
Nếu như... nếu như không phải vì tác dụng của viên kẹo phép thuật, người như Cung Trạch Minh sẽ chẳng bao giờ thèm để mắt đến tôi đâu. Suy nghĩ đó, khiến trái tim đang lâng lâng trong niềm vui của tôi bỗng đau nhói.
Tôi và Cung Trạch Minh, là hai người thuộc hai thế giới khác nhau... nhìn Lý Băng Thụy vẫn không ngừng nói liên hồi, tôi đau khổ thầm nghĩ. Đến cả Lý Băng Thụy, mặc dù cậu ta cũng nhìn thấy những điểm đặc biệt ở tôi, nhưng, cậu ta và tôi chẳng phải cũng là người của hai thế giới khác nhau sao? Cậu ta đẹp trai như vậy, chói lóa như vậy, trong trường có bao nhiêu cô gái thích cậu ta, còn tôi, tôi chỉ là một con bé béo ú như xe cẩu lúc nào cũng bị người khác trêu chọc chế giễu. Nghĩ đến đây, lòng tôi buồn rười rượi, tai tôi lùng bùng không biết là Lý Băng Thụy đang nói gì nữa. Tôi đẩy Lý Băng Thụy ra, lặng lẽ đi về phía trường học. Có lẽ Lý Băng Thụy cũng thấy tôi bỗng trở nên khác thường, nên thôi không lảm nhảm nữa, lặng lẽ cùng tôi đến trường.
Trong lớp vẫn ồn áo náo nhiệt như thường ngày, lúc tôi đi vào, có người dừng lại liếc nhìn tôi một cái, nhưng sau đó lại tiếp tục cười đùa rôm rả. Tôi khẽ thở phào, thật là tốt, bây giờ bọn họ không còn để ý đến tôi nữa.
Lúc đi đến chỗ ngồi, đương nhiên là Cung Trạch Minh đã ngồi sẵn ở đó, cậu ta luôn đến từ rất sớm. Nghe thấy tiếng bước chân tôi đến, cậu ta quay mặt lại, lúc đó vô tình tôi cũng nhìn về phía cậu ta. Thế là, bốn mắt chạm vào nhau. Trong khoảnh khắc, tôi cảm giác như có một luồng điện từ trên đầu tôi chạy xuống toàn thân, theo phản xạ có điều kiện tôi đột ngột nhìn ra hướng khác, còn cậu ta cũng quay đầu sang hướng khác. Kết quả là, tô