Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1060 lượt.
tối tranh sáng tôi cố gắng hết sức để nhận biết xem mùi vị đấy rốt cuộc là gì.
Gió đêm thổi đến, làm lay động mấy cành cây ở ngoài hòn non bộ, ánh đèn vàng vọt len qua những kẽ lá cây rậm rạp chiếu xuống dưới, khiến tôi cuối cùng cũng nhìn rõ cái thứ mang mùi hương quyến rũ đó rốt cuộc là gì.
Nhìn thấy rồi, tôi thờ người, cái thứ ẩn chứ mùi vị tuyệt diệu nhất, thuần khiết nhất đó chính là... môi của Cung Trạch Minh!
Đồ ngốc, thì không có ai yêu sao?
Hai người lặng lẽ bước đi trên con đường vắng lặng. Ánh đèn đường mờ ảo khiến chiếc bóng của tôi và Cung Trạch Minh người đi trước kẻ theo sau in dài trên mặt đất.
Tôi im lặng đi theo sau Cung Trạch Minh, mọi chuyện xảy ra ban nãy khiến mặt của tôi cứ nóng bừng bừng. Nhìn dáng hình cứng nhắc đang đi ở phía trước, tôi chỉ biết chìm trong khổ não. Haiz, sau lần này, về sau trở đi tôi biết làm thế nào để đối mặt với Cung Trạch Minh đây? Sao vừa rồi tôi lại có thể giống như một con sói háo sắc thế nhỉ?
Lúc thấy môi cậu ta, mặc dù lúc đó không biết đấy là gì, nhưng, nhưng, rốt cuộc thì tôi vẫn liếm lấy liếm để! Nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy, máu trong người tôi như dồn hết lên mặt.
Tôi không muốn Cung Trạch Minh hiểu nhầm tôi là một đứa con gái háo sắc, tôi thấy là tôi phải giải thích cho cậu ta biết.
Trong lúc tôi đang hối hận vì nói những lời thiếu suy nghĩ đó, và chờ đợi cơn thịnh nộ của Cung Trạch Minh, thì Cung Trạch Minh lại không hề tức giận như dự đoán của tôi, mà quay người chạy đi. Hả? Tôi có nhìn nhầm không vậy? Vừa rồi khuôn mặt của Cung Trạch Minh dưới ánh trăng... đỏ ửng lên phải không?
“Đó là bài toán dành cho những em học sinh tiểu học trình độ năm sáu...” giọng của Cung Trạch Minh từ xa vọng lại.
Thế có nghĩa là gì? Hôm nay Cung Trạch Minh làm sao thế, sao bất thường vậy? Lúc tôi nói những lời lẽ ngốc nghếch cậu ta lại không hề chửi tôi, trước khi đi còn nói những lời lẽ kì quặc như vậy. Những em học sinh tiểu học có trình độ năm sáu? Học sinh tiểu học năm sáu?
A! Mắt tôi sáng lấp lánh! He he, cái tên Cung Trạch Minh này, không ngờ là cậu ta cũng xấu hổ! Ha ha ha, tôi kéo kéo dây đeo cặp, vân vê chiếc cúc ở trên đó, cười he he đi vào nhà.
Cái đồ ngốc Cung Trạch Minh, đến cả những lời khen và lời xin lỗi cũng không biết nói, thế mà là Đệ nhất sao, he he. Nếu không phải tôi, ai hiểu được rằng câu nói vừa rồi của cậu ta ý chỉ rằng chỉ số IQ của tôi không đần độn như lợn
giống như lúc nãy cậu ta nói, mà là đã đạt được đến trình độ của học sinh tiểu học năm sáu. Haiz, cái tên ngây ngô này, sự ngây thơ của cậu ta đã ăn sâu vào tâm hồn rồi.
Lúc tôi đang nằm trên giường, trong đầu tôi vẫn chỉ hiện lên hình ảnh khuôn mặt ngượng ngùng của Cung Trạch Minh. Sao Cung Trạch Minh lại thay đổi nhiều như vậy?
Trước mặt người khác lúc nào cũng lạnh lùng như tảng băng, thế mà có ngày lại oan ức khóc lóc, bộ dạng đáng thương như một chú cún con bị vứt bỏ, còn cả gương mặt ửng đỏ lên vì xấu hổ, rồi cả bộ dạng tỏ ý xin lỗi lúng ta lúng túng hôm nay nữa, còn cả... những lúc cái bệnh Đệ nhất tái phát nữa, cái bộ dạng điên cuồng lúc nào cũng tự cho mình là nhất.
Cung Trạch Minh ơi là Cung Trạch Minh, sao cậu lại làm cho người khác vừa tò mò vừa buồn cười thế này?
Bất giác tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa tôi và cậu ta, từng chuyện từng chuyện một, tôi chui vào trong chăn thích thú cười thầm...
“Bíp, bíp, bíp...”
Hả? Muộn thế này rồi ai còn nhắn tin cho tôi nhỉ? Tôi liền gác mọi suy nghĩ vởn vơ trong đầu lại, từ trên giường chồm dậy, cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn học. Kết quả là, lúc quay trở lại giường, không cẩn thận nên bị chăn vướng vào chân, ngã bổ nhào xuống giường. Chuyện gì vậy? Sao hôm nay lại khó tập trung tinh thần thế nhỉ? May mà ngã trên giường, nếu không tôi không bị ngã giập mũi mới là lạ.
Tôi nằm nhoài lên trên gối, mở hộp thư đến ra.
“Ngày mai nếu cô mà không trả lại thân xác thật cho tôi thì tôi sẽ gọi cô là đồ xinh đẹp đấy! From Cung Trạch Minh”.
Tôi không nhịn được cười, Cung Trạch Minh ơi Cung Trạch Minh, cậu còn đùa cợt được sao?
Thế là, lần đầu tiên tôi không thực hiện giao ước với bố, bố bảo rằng điện thoại phát ra sóng điện từ không tốt cho sức khỏe, phải để ở chỗ cuối giường cách xa đầu, nhưng hôm nay tôi lại nắm chặt ở trong tay, ôm ở trước ngực mỉm cười ngọt ngào chìm sâu vào giấc mộng...
Sáng sớm, những con chim ở trên cây đại thụ ngoài cửa sổ hót ríu ra ríu rít. Tôi vươn mình, từ giấc mộng bừng tỉnh. Tối qua mơ thật đẹp, nhưng cảm giác thoải mái dễ chịu này lập tức bị dập tắt, cứ nghĩ đến việc ma thuật trong cơ thể của Cung Trạch Minh vẫn chưa được loại bỏ, cứ nghĩ đến ngọn nguồn của một số chuyện đêm qua, là mặt tôi lại xị xuống.
Thần kẹo ơi, rút cuộc bà ở đâu, làm thế nào mới gọi được bà?
Trong đầu tôi chỉ có nghĩ làm thế nào để gọi được thần kẹo, tôi như một cái máy thẫn thờ mặc quần áo vệ sinh cá nhân. Lúc tôi thu dọn mọi thứ đi xuống phòng khách, thì thấy một người, khiến cho đầu óc của tô