Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1057 lượt.
i lại thấy sự bối rối hiện rõ trên gương mặt cậu ta.
Haiz... Cung Trạch Minh... tôi biết làm thế nào với cậu bây giờ? Cậu là một người thật kì lạ. Nghĩ lại trong khoảng thời gian trước, trước mặt tôi cậu ta bộc ra một loạt các sắc thái cảm xúc vô cùng sống động, mặc dù có những lúc vẻ mặt cậu ta khiến người ta cảm thấy khó chịu, không thể tưởng tượng được rằng cậu lại có thể tỏ thái độ như vậy, nhưng ghê gớm nhất vẫn là thái độ vừa lạnh lùng vừa lầm lì của cậu ta, khiến cho trái tim của người khác như đóng băng. Hi hi, cái vẻ mặt bối rối ngượng ngùng của Cung Trạch Minh trông thật đáng yêu. Ôi chao, thật ngại quá, tôi ngại ngùng ôm lấy cái mặt đang nóng bừng bừng của mình.
Lúc tôi còn chưa hết ngượng ngùng bối rối, vừa mới vào học tôi đã lại nhận ra một vẻ mặt khác của cậu ta... vẻ mặt của sự ám ảnh.
“Này, đồ bã đậu, bài này sao lại như này hả? Cô nhìn rõ vào, kí hiệu này với kí hiệu kia có giống nhau không hà?” Xem này xem này, Cung Trạch Minh bị cái sự ám ảnh đó chi phối vừa nhìn thấy tôi viết sai có một chút, thế mà đã kích động như vậy, cứ thế mà chửi tôi. “Bã đậu thối, cái câu này là ‘không đúng’, cô xem cô chọn cái gì đây hả?”
“Cô là lợn, thế mà cứ nghĩ người khác cũng dốt như cô sao! Chữ này viết như này sao? Còn thiếu một nét ở đằng sau nữa...”
Hầu như lần nào tôi đặt bút viết, đều bị Cung Trạch Minh chửi, khiến tôi mỗi lần phải viết chữ, là tay lại run run, đến cả óc tôi cũng như tự động bé lại. Càng lo lắng càng luống cuống, kết quả là khiến cho Cung Trạch Minh càng lúc càng chửi mắng tôi lớn tiếng hơn... còn dùng những lời lẽ độc mồm độc miệng để đả kích!
Những lời trách móc của Cung Trạch Minh mỗi lúc một lớn khiến cho cảm giác thất bại của tôi càng lúc càng nhân lên, quên béng mất là chúng tôi đang ở trên lớp, tôi nước mắt lưng tròng, bất cứ lúc nào cũng có thể òa khóc. Lúc tôi không còn nén nổi nước mắt nữa, thì một giọng nói cất lên khiến nước mắt tôi chảy ngược vào trong.
“Ôi... thầy giáo rất cảm động!”
A a! Đột nhiên thầy giáo chủ nhiệm đột nhiên thò đầu vào khiến tôi giật cả mình. “Em Cung Trạch Minh thật là có trách nhiệm, em Đậu Giáng, hai em thật là tình cảm! Thầy rất cảm động!”
Thầy chủ nhiệm ơi, thầy nhìn thế nào mà lại thấy bọn em tình cảm vậy!
“Tốt tốt, các em như thế này là thầy yên tâm rồi. Em Đậu Giáng, hãy biết trân trọng cơ hội nhé, em Cung Trạch Minh cứ thế mà tiếp tục đi! Thầy đi đây!” Nhìn thầy chủ nhiệm vừa đi vừa lẩm nhẩm “Thầy rất cảm động, thầy rất vui”, là tôi thấy ngao ngán.
Thật là tình cảm sao? Phải biết trân trọng cơ hội sao? Tôi nhìn Cung Trạch Minh lại đang bắt đầu săm soi bới móc lỗi của tôi, cảm giác đau khổ lại nhói lên trong tim. Cảm giác đau khổ này, dù chỉ nho nhỏ, nhưng dường như lại có thể luồn sâu vào trong tâm hồn tôi.
Tập trung vào mà chống chọi với sự tức giận của Cung Trạch Minh đi, tôi nghĩ, suy cho cùng thì cái cảm giác đau khổ vu vơ này, tôi chỉ coi như một bước đệm nho nhỏ trong cuộc đời mà thôi!
Thường xuyên bị xem nhẹ, nhưng lúc nào nó cũng ngập tràn đến tận lỗ chân lông, đồng thời từ mỗi lỗ chân lông lại len lỏi sâu vào tận tâm hồn, muốn thoát ra cũng chẳng được, vậy thì chẳng phải là một bước đệm của cuộc đời sao?
Mải chìm trong dòng suy tư, thoắt cái đã đến giờ ra chơi, tiếng chuông tan học không biết vang lên từ lúc nào, thầy giáo cũng đã ra khỏi lớp từ lúc nào, tôi hoàn toàn không biết, vì đầu óc tôi đang vô cùng rối bời. Trong đầu tôi, tiếng trách móc của Cung Trạch Minh, rồi sự phiền não của tôi tất cả cứ ong ong. Tôi chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ, những con chim đang bay tung tăng kia thật là tự do tự tại, đến bao giờ tôi mới được giống như bọn chúng nhỉ, không phải suy nghĩ gì cả bay nhảy dưới trời xanh mây trắng? Tôi nghĩ được như thế thì thật là tuyệt vời...
“Bà xã Đậu Đậu!”
Một tiếng gọi mang âm vực cao khiến cánh tay tôi mềm oặt ra, tôi lảo đảo, nằm gục xuống bàn. Mặc dù nằm thế này trông không lịch sự cho lắm, nhưng bây giờ tôi lỡ nằm gục xuống rồi, nên không muốn ngẩng lên nữa. Vì tôi không muốn nhìn thấy cậu ta, không muốn nhìn thấy chủ nhân của cái giọng nói đó, không muốn một chút nào!
“Bà xã Đậu Đậu, sao em lại không quan tâm đến anh thế? Em không khỏe à? Hay đứa nào lại ức hiếp em?”
Lý Băng Thụy như một bà vợ lắm mồm cứ lải nhải bên cạnh tôi, xem ra chắc cậu ta không nhận được tín hiệu “từ chối tiếp xúc” của tôi thì phải.
“Này, con chim sẻ kia, cảm phiền cậu đừng có chạy đi chạy lại ở đây có được không hả, trông thật chướng mắt!”
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh băng băng vang lên, không cần phải nói, cũng thừa biết rằng đấy là Cung Trạch Minh.
“Cậu nói ai là con chim sẻ hả?”
Lý Băng Thụy, người được gọi là “con chim sẻ” đó đã xù lông lên, hơn nữa còn còn chuyển thế đứng sang kiểu
“Phượng hoàng”. Dường như tôi còn có thể thấy ngọn lửa đen tối đó đang bừng bừng phả ra từng đợt khí.
“Ai tự nhận thì là người đó!”
Cung Trạch Minh lạnh lùng trả lời cậu ta. Tôi chán nản lấy tay ôm lấy trán. Bên tai như có một giọng nói từ bên ngoài vọng lại: Lời nguyền rủa