Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1021 lượt.
hông về nhà được, Lý Băng Thụy cũng ôm tôi như vậy, anh xoa đầu tôi, an ủi tôi, chắc chắn ở bên cạnh lúc nào cũng đặt một que kem bảy màu mà tôi thích ăn nhất, còn kem cũng như vậy, anh ấy dùng mũi của mình để đưa ra trước mặt tôi.
“Anh Băng Thụy...” Tôi vùi đầu vào trong ngực của Lý Băng Thụy, khe khẽ thốt lên.
“Anh đây, anh Lý Băng Thụy ở đây mà! Anh Lý Băng Thụy luôn ở bên cạnh Đậu Đậu.” Đôi tay to của Lý Băng Thụy khẽ vuốt ve mái tóc của tôi, cảm giác ấm áp truyền cho tôi thêm sức mạnh.
“Sao anh lại làm như vậy? Chúng ta... đều lớn như thế này rồi...” giọng của tôi buồn bã.
“Là vì... anh muốn Tiểu Đậu Đậu của anh quay trở lại là một Đậu Đậu vui vẻ!” Giọng nói của Lý Băng Thụy như từ trong kí ức vọng lại, len lỏi đi sâu vào trong trái tim tôi.
“Đậu Đậu của anh không phải là một bà già Đậu Đậu nhăn nhó, cô ấy là một Đậu Đậu vui vẻ đáng yêu nhất trên đời.” Lúc còn nhỏ, Lý Băng Thụy thường nói như vậy.
Giọng nói bây giờ của anh ấy với giọng nói của Lý Băng Thụy hồi nhỏ, giống hệt nhau. Đột nhiên tôi rất muốn khóc, đây là anh Băng Thụy, anh Băng Thụy lúc nào cũng che chở cho tôi.
“Anh Băng Thụy, em muốn hỏi anh.” Dường như tôi đang trở về Đậu Giáng của hồi nhỏ, cứ có câu hỏi gì thì tôi lại hỏi anh Lý Băng Thụy, người mà có thể khiến tôi tin tưởng nhất ngoài bố tôi ra. Cho dù câu trả lời của anh ấy có lạ lẫm và kì dị đến thế nào, nhưng tôi vẫn luôn tin anh ấy.
“Ừ, Đậu Đậu muốn hỏi điều gì? Cứ nói đi, có anh Băng Thụy là cuốn bách khoa toàn thư đây sẽ cho em biết câu trả lời nào là đúng nhất!” Lý Băng Thụy cũng giống đang quay lại thời thơ dại, nói với giọng oai phong.
“Anh Băng Thụy, anh nói xem anh thì muốn em không thay đổi, cứ muốn em vẫn mãi là Đậu Đậu vui vẻ ngày nào. Còn Tống Chân Hi hi vọng em trở nên ngày càng tốt hơn, cậu ấy thấy không quen cũng chỉ do phương pháp của Cung Trạch Minh mà thôi.” Tôi nằm trong vòng tay của Lý Băng Thụy ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của anh ấy, để nhắc lại câu hỏi của tôi, “Bọn anh như vậy và Cung Trạch Minh người mà bọn anh phê phán cũng có gì khác nhau chứ?”
Tôi nghiêng đầu, nhìn Lý Băng Thụy, đợi chờ câu trả lời của anh ấy. Câu hỏi của tôi không hề mang sự phê phán hay trách móc, thực sự là tôi đang rất hoài nghi, tôi hi vọng có thể hiểu được cái cảm giác hụt hẫng này là gì, tôi chỉ muốn hiểu rõ lòng mình.
Lý Băng Thụy trầm ngâm, ánh mắt anh như đông cứng lại, không một chút động đậy, ẩn chứa bao sự yếu đuối, xót thương, đau khổ. Tôi biết, trước mặt anh ấy lại nhắc đến chuyện này là làm tổn thương anh ấy. Xin lỗi, xin lỗi, anh Lý Băng Thụy, em không cố ý đâu, em không có ý trách móc bọn anh hay thế này thế khác, chỉ là trong đầu em cứ luẩn quẩn với câu hỏi đó, mà câu hỏi đó cứ giày vò xé nát trái tim em.
Buổi trưa ánh mặt trời thật gay gắt, chiếu thẳng xuống người tôi và Lý Băng Thụy, que kem bị rơi trên đất đã tan ra hết, chất lỏng bảy màu chảy ra lênh láng, giống như nước mắt của Cung Trạch Minh, dần bốc hơi vào không trung.
“Đậu Đậu...” Lý Băng Thụy lạnh lùng nói, “Anh không hiểu thế nào mới là tình yêu hoàn hảo nhất đối với em.” Giọng nói của Lý Băng Thụy ngập tràn sự đau khổ.
Trái tim của tôi bỗng chốc như tan chảy, nhìn anh ấy tỏ ý hối lỗi. Là tại tôi không tốt, khiến cho trái tim anh Băng Thụy bị tổn thương, Đậu Đậu là một hạt đậu thối, chỉ vì để bản thân mình không đau khổ, lại làm cho người quan tâm đến mình nhất phải chịu sự tổn thương.
Đột nhiên giọng của Lý Băng Thụy trở nên rắn rỏi, anh ấy nói với một cái giọng khiến người khác không thể nào lay chuyển được: “Nhưng, anh biết, thực sự là anh yêu em, Đậu Đậu ạ!”
Cơ thể tôi khẽ run bắn lên, sau đó tôi giãy giụa thoát ra khỏi vòng tay của anh. Tôi không nhìn anh, nhưng khe khẽ kiên quyết nói: “Anh Băng Thụy, anh mãi mãi là người anh tốt của Đậu Đậu! Vì thế, em xin lỗi anh!”
Tôi quay người lại, cúi người về phía anh ấy. Xin lỗi, anh Băng Thụy, cảm ơn tình yêu của anh; xin lỗi, anh Băng Thụy, Đậu Đậu của anh không thể đáp lại tình yêu của anh được; xin lỗi, anh Băng Thụy, Đậu Đậu mãi mãi là người em gái tốt của anh! Cảm ơn câu trả lời của anh, cảm ơn vì anh đã khiến cho em biết được rằng rốt cuộc thì khoảng trống trong trái tim em là cái gì.
Tôi lùi lại phía sau vài bước, sau đó chạy theo một hướng khác trên con đường.
Từ lời nói của Lý Băng Thụy, tôi đã hiểu, cho dù Cung Trạch Minh không hoàn hảo, nhưng tình yêu của cậu ấy rất thành thật, cậu ấy dùng cả trái tim để yêu tôi, dùng trái tim chân thành nhất của mình để yêu tôi. Còn tôi đã làm gì? Tôi lại đi nghi ngờ sự chân thành của cậu ấy, tôi đã khiến cho một người thực sự yêu tôi bị tổn thương! Cậu ấy yêu tôi, tôi cũng yêu cậu ấy như vậy! Cung Trạch Minh, cậu ở đâu? Mình muốn xin lỗi cậu, mình muốn bày tỏ tình cảm thực sự của mình với cậu.
Mặt trời thật to, con đường nhựa như sắp bị tan chảy. Tôi bị ánh nắng nóng hầm hập chiếu thẳng vào người đến nỗi cảm thấy hơi chóng mặt, chân thì lảo đảo, cơ thể của tôi cứ thế đi xiêu đi vẹo.
“Ôi chao! Cẩn thận một chút, kem của tôi!” Một giọng nói tức giận va