pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1017 lượt.

cứ suy nghĩ mãi, tôi nghĩ về tôi, về Cung Trạch Minh. Những lời cậu ta nói trước khi bỏ đi lúc sáng nay, cứ văng vẳng trong đầu tôi.
“Nếu như không phải là vì cô quá ngốc, dẫn đến sự cố bỏ nhầm kẹo, thì cô đã không thèm để ý gì đến tôi phải không? Cho dù tôi có phải là Đệ nhất hay không? Cô cũng sẽ không đếm xỉa gì đến tôi, cho dù tôi cố gắng thế nào, cô cũng không bao giờ biết được! Cô như vậy thì có tư cách gì để mà nói tôi chứ?”
Đúng rồi, tôi đã luôn cố gắng, Cung Trạch Minh không phải cũng luôn cố gắng sao! Tôi theo đuổi sự thừa nhận của người khác, cậu ta chẳng phải cũng luôn như vậy sao? Đột nhiên, tôi cảm thấy sáng nay tôi chẳng khác gì là một tên phản bội khi cứ nấp ở sau lưng Lý Băng Thụy và Tống Chân Hi, một kẻ đã phản bội lại mối quan hệ thân thiết giữa tôi và Cung Trạch Minh!
Lòng tôi nóng như lửa đốt, cảm giác lo lắng cứ bủa vây lấy tôi. Ngoài cửa sổ ánh nắng rực rỡ đang chiếu lên người tôi, nhưng tôi lại không cảm thấy một chút ấm áp nào, cảm giác buốt lạnh cứ cuồn cuộn trào dâng trong lòng. Tiết cuối cùng, tôi thấp thỏm không yên, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bóng dáng người mà tôi muốn nhìn thấy, lại không hề xuất hiện. Tâm trạng tôi càng lúc càng bồn chồn.
Chẳng bao lâu sự lo lắng thấp thỏm của tôi đã bị Tống Chân Hi phát hiện ra, trên gương mặt hiền lành của cậu ta lộ rõ sự nghi hoặc. Buổi trưa, tiếng chuông tan học vang lên,
Tống Chân Hi đi đến bên cạnh tôi, cậu ta lo lắng nối với tôi: “Đậu Giáng, sao thế? Tớ thấy hôm nay hình như cậu không được vui?”
Tôi lắc đầu, miệng khẽ mỉm cười, nói với cậu ta: “Không sao đâu, cảm ơn lớp trưởng đã quan tâm.”
Tống Chân Hi thấy tôi xưng hô với cậu ta như vậy, nhíu nhíu mày, rồi lại nhẹ nhàng hỏi: “Là... vì Cung Trạch Minh sao?”
Tôi lại lắc lắc đầu, cũng không hẳn chỉ là vì cậu ta, thực ra phần nhiều lí do là vì tôi đã hiểu rõ trái tim mình.
“Không sao đâu, cậu ta sẽ không sao đâu. Cậu ta là con trai, chắc bây giờ đang ngồi đâu đó để bình tâm lại.” Tống Chân Hi giải thích cho tôi, “Đừng buồn nhé, những lời hôm nay cậu ta nói thật là quá đáng, về sau tớ sẽ thay cậu ta tiếp tục kèm cậu học, được không? Tớ tin là với sự cố gắng của chúng ta, đừng nói là vị trí số hai, đến cả vị trí số một cũng không thành vấn đề. Ai bảo Đậu Giáng của chúng ta là cô gái thông minh nhất chứ?”
Đối diện với nụ cười chân thành và ấm áp của Tống Chân Hi, tôi không biết phải làm thế nào, chỉ cứng nhắc nói với cậu ấy một câu “Cảm ơn”, rồi ngay sau đó Lý Thụy Băng đang đứng chờ ở bên cạnh để đưa tôi về nhà lập tức kéo tôi đi luôn.
Trên đường về nhà, tôi rút tay mình ra khỏi tay của Lý Băng Thụy, vì cùng anh ấy tay nắm tay đi trên đường như vậy, cứ làm tôi cảm thấy kì kì thế nào ấy. Lý Băng Thụy lại muốn kéo lấy tay tôi, nhưng không biết tại sao, tay của anh ấy dừng lại giữa không trung, không đưa ra nữa. Lúc anh ấy ngập ngừng rút tay lại, anh ấy lại trơ mặt ra, bắt đầu lải nha lải nhải như mọi ngày.
“Đậu Đậu à, em biết không, hôm nay anh đọc được một câu chuyện cười rất buồn cười! Có một bà béo hỏi nhân viên quản lí trường đua ngựa: “Kì lạ thật, từ khi nào trường đua ngựa của các anh có một con lạc đà, mà lại là lạc đà hai bướu nữa chứ?’ Nhân viên quản lí trả lời bà ta: ‘Không giấu gì cô, nó không phải lạc đà, mà là con ngựa mà lần trước bà từng cưỡi’ Em nói xem có buồn cười không! Ha ha ha...”
Lý Băng Thụy không ngừng kể bao nhiêu câu chuyện cười cho tôi nghe, chắc là muốn làm cho tôi vui, nhưng những câu chuyện của anh không những không làm cho tôi dễ chịu hơn, mà càng làm cho tâm trạng tôi thêm nặng nề.
Tôi nhoẻn miệng, cố nở một nụ cười yếu ớt, để lấy lệ, lầm lũi cúi đầu bước đi.
“Đậu Đậu... Đậu Đậu...” Sau vài giây, bên tai tôi văng vẳng giọng nói bỗng chốc trở nên kì lạ của Lý Băng Thụy, tôi quay đầu lại nhìn anh ấy.
Chỉ nhìn thấy trong tay Lý Băng Thụy cầm một que kem bảy màu không biết mua từ lúc nào, sau khi thấy tôi quay đầu lại, anh ấy để que kem lên trên mũi của mình, giống như một nhà biểu diễn xiếc, que kem nằm trên mũi của anh ấy run lên lẩy bẩy. Lý Băng Thụy vẫy vẫy tay với tôi với một kiểu tư thế kì quặc.
Nhìn cảnh đó, tôi phì cười, tôi nở một nụ cười rạng rỡ giống như sáng nay khi thấy Cung Trạch Minh xuất hiện.
“Ha ha ha! Tiểu Đậu Đậu cười rồi!” Lý Băng Thụy thấy tôi cười, thích thú nhảy cẫng lên, còn que kem trên mũi của anh ấy bị rơi độp xuống mặt đất.
Lý Băng Thụy cười he he gãi đầu gãi tai, nhìn que kem bị rơi be bét trên mặt đất, tỏ ý xin lỗi nói với tôi: “He he... cái này, không ăn được rồi! Để anh đi mua cho em một que khác nhé!”
Nói xong, Lý Băng Thụy liền quay người chạy đi mua kem cho tôi. Tôi vội vàng kéo vạt áo của Lý Băng Thụy lại, lắc lắc đầu: “Anh Băng Thụy, cảm ơn anh, bây giờ Đậu Đậu không muốn ăn.”
Lý Băng Thụy quay lại, xoa đầu tôi, sau đó trong tiếng hét ngạc nhiên của tôi, đột nhiên anh ấy ôm chầm tôi vào lòng, ngực của anh ấy thật ấm áp, vòng tay của anh ấy thật gần gũi quen thuộc, trong khoảnh khắc tôi bỗng nhớ lại hồi còn nhỏ, lúc bố tôi vì bận rộn làm việc mà k