Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

ời trên chỉ còn lại chiếc bra khêu gợi, bao bọc lấy phần mềm mại trắng mịn ở bên trong, nhìn vào gương thấy Cố Lãng tùy tiện đi vào, vội vã cầm lấy bộ đồ thể thao che lại.
Cố Lãng chống vợt, đứng tựa ở cửa, “Không phải che, cũng không phải là anh chưa thấy.”
Tần Tiểu Mạn cắn răng, vội vã thay áo. Do dự một chút đành nhắm mắt cởi thắt lưng, bắt đầu thay quần.
Cố Lãng nhìn cô thay đồ, cởi chiếc quần jean ra, đôi chân dài cùng cặp mông gọn gàng liền hiện ra trước mắt. Thân thể dã thú đè nén lâu ngày bắt đầu rục rịch đành lụ khụ vài tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác. Haizz, con gái lớn lên thật phiền phức, cô lúc bé có bao giờ cãi nhau với anh đâu.
“Đi thôi.” Tần Tiểu Mạn thay xong quần áo, nghi hoặc nhìn Cố Lãng, sao mặt anh ta lại đỏ lựng lên vậy?
Trận tứ kết nội dung đánh đôi, Cố Lãng, Tần Tiểu Mạn đấu với Trần Thần, Nam Tịch Tuyệt. Cả hai đội đều tập trung những nhân vật được chú ý nhất nên hầu như tất cả mọi người đều kéo đến xem. Một đội khác đang thi đấu chốc lát đã không còn người xem, ngay cả khi liên tiếp ghi điểm, trọng tài vừa lẩm bẩm đếm, vừa mắt nhắm mắt mở hóng sang bên kia. Mấy trận đấu đơn phải tạm dừng để chạy qua cổ vũ.
“A!” một giọng nữ hét chói tai, “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, tổng giám đốc với giám đốc, ai cũng soái, ta phải cổ vũ ai đây?”
“Đúng vậy, đúng vậy, bọn họ mặc đồ thể thao siêu siêu soái!”
“Trần Thần cố lên, Trần Thần cố lên!” người cổ vũ Trần Thần cũng đông không kém. Ở Lăng Hiên vốn dĩ cũng có một số lượng hủ nữ không nhỏ, Trần Thần nhu hòa tuấn tú dĩ nhiên trong mắt các cô chính là siêu cấp tiểu thụ.
So với ba người chói mắt kia, Tần Tiểu Mạn hiển nhiên bị cho ra rìa. Cô đơn trơ trọi đứng ở bên cạnh, bi thống làm nền cho Cố Lãng.
Cố Lãng và Nam Tịch Tuyệt nhìn xung quanh sân đấu, hài lòng thấy không ít ký giả cũng chen chân vào. Tốt, điều hai người mong muốn chính là qua trận đấu này nhân tiện quảng cáo miễn phí danh tiếng cho công ty.
Trận đấu bắt đầu, Trần Thần liên tiếp mắc lỗi. Đối thủ là Cố Lãng, hắn vốn dĩ đã đứng núi này trông núi nọ rồi. Hơn nữa lại đố kỵ với Tần Tiểu Mạn nên càng mắc phải những lỗi cơ bản. Tần Tiểu Mạn đứng đối đầu với Nam Tịch Tuyệt, mỗi lần giao bóng, lưới vốn đã cao, lại thêm người nào đó lợi dụng lợi thế chiều cao khiến cô không cách nào phản kích. Bên này, Cố Lãng cũng gắt gao dồn ép Trần Thần. Hai bên đánh qua đánh lại hết sức căng thẳng.
Lúc mọi người bắt đầu chăm chú theo dõi, Cố Lãng và Tần Tiểu Mạn đổi vị trí. Đám người bắt đầu phát cuồng, là Cố tổng đấu với Nam tổng!
Diễn biến tiếp theo thì khỏi phải đoán. Trần Thần với Tần Tiểu Mạn đứng một bên nhàn rỗi trong khi đó Cố Lãng cùng Nam Tịch Tuyệt tranh đấu vô cùng lợi hại.
Đúng lúc Tần Tiểu Mạn không để ý, quả cầu mạnh mẽ bay về phía cô. Cô kinh ngạc ngẩng đầu, trong nháy mắt bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Nam Tịch Tuyệt.
“Cẩn thận!” Cố Lãng lao người ra ôm lấy cô, “Bịch” một tiếng ngã mạnh xuống nền đất.
***
Bệnh viện.
“Nhẹ thôi, đau!” Cố Lãng liên tục kêu la với người nào đó đang nhẹ nhàng hết sức bôi thuốc lên đầu gối anh.
Tùy rằng không tổn thương đến xương, nhưng đầu gối của anh cũng bị thâm tím một mảng, Tần Tiểu Mạn thấy mà giật mình, không khỏi oán giận Nam Tịch Tuyệt, chỉ là thi đấu hữu nghị thôi mà, có cần phải cố sức đến thế không?”
Cô yên lặng gọt một quả táo đưa cho anh. Cố Lãng chỉ chỉ vào miệng, “Em đút cho anh đi.”
Tần Tiểu Mạn cúi thấp đầu, cắt nhỏ quả táo, lấy que tăm cắm vào đưa cho anh. Cố Lãng ăn mấy miếng, cảm thấy có gì đó không ổn, ôm lấy cô, nâng cằm lên kinh ngạc thấy trên mặt chan chứa nước mắt. “Đừng khóc,” Cố Lãng dỗ dành cô, trong lòng thầm nghĩ, xem ra lần này bị thương cũng coi như đáng giá, “Anh không sao mà.”
Tần Tiểu Mạn quay mặt đi, nghẹn ngào, “Cố Lãng, em không xinh đẹp, cũng không thông minh xuất sắc, tại sao anh muốn kết hôn với em? Anh ưu tú như vậy, nhiều tiền như vậy, so với em rất rất chênh lệch.” Cô gấp gáp túm lấy vạt áo anh, mở to đôi mắt vẫn còn ngấn nước, nhìn anh không chớp, nói yêu em đi, nếu anh nói anh yêu em, em sẽ tha thứ hết cho anh.
Cố Lãng thấy nghẹn họng, cô vì sao đột nhiên nói mấy lời này? Anh sờ sờ cằm, có chút suy nghĩ, “Tuy rằng em không ở được phòng khách nhưng may là miễn cưỡng cũng chăm lo được nhà bếp, quan trọng hơn, có em ở trên giường rất thỏa mãn.”
“Anh!” Tần Tiểu Mạn căm giận, vội vàng chùi nước mắt trên mặt, đấm mạnh vào vết thương của Cố Lãng.
Cố Lãng đau chảy nước mắt, “Em làm cái gì vậy?”
“Anh, anh đi thuê osin là được rồi!”






Tần Tiểu Mạn ấm ức, nước mắt lã chã rơi, Cố Lãng chỉ muốn tự tát vào miệng mình mấy cái, ý của anh hoàn toàn không phải như vậy!
“Tiểu Mạn, đừng khóc!” Cố Lãng muốn xuống giường lại gần ôm cô, kết quả bị Tiểu Mạn đẩy cho một phát, không đề phòng, chập choạng ngã xuống.
Tần Tiểu Mạn chạy ra khỏi phòng bệnh, ở hành lang gặp Nam Tịch Tuyệt cũng không để ý phép tắc, không buồn chào hỏi lấy một câu, vội vã bỏ đi.
Nam Tịch Tuyệt đến thăm Cố Lãng,