Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.

thấy anh ngồi thất thần trên giường, không khỏi nhíu mày, “Hóa ra anh cũng có ngày này.”
“Ít lời đi.” Cố Lãng tức giận đấm xuống giường, “Cô ấy bỗng dưng lại làm loạn cái gì thế không biết!”
“Mẹ!” Tần Tiểu Mạn oán hận, mẹ định đem con gái của mẹ đi bán đấy à.
“Đây đây, nói nhỏ chút.” Tần mẹ không thèm để ý, “Đừng nói với mẹ là hai đứa chẳng có gì với nhau nhé!”
Tần Tiểu Mạn ấp úng nói không nên lời, nghẹn ngào nửa ngày cũng không biết phản bác thế nào. Cô từ trước đến giờ vốn không biết nói dối.
Tần mẹ đầu dây bên kia đã vui vẻ đến mức nhảy dựng lên, nghĩ đến vinh hoa phú quý sau này mà cười híp cả mắt lại. Nuôi con gái thật là tốt. Mẹ mới nhát mấy câu đã lòi đuôi ra rồi. Tần mẹ hài lòng xoắn xoắn dây điện thoại, kêu ông chồng già đi pha một chén trà nóng cho nhuận giọng. Tần cha sắc mặt không hề tốt, con gái bảo bối, ngoan ngoãn, đáng yêu nhà mình làm sao lại bị tên sắc lang nhà bên ăn mất rồi. Ông đau lòng, đau lòng chết đi!
Cúp điện thoại, Tần Tiểu Mạn đem ấm ức trong lòng ném sang Cố Lãng, đều tại anh, không có việc gì lại đi khoe khoang.

Kết thúc trận đấu, đội Vương Tả và Lưu Kiểm đoạt giải quán quân, hào phóng mời mọi người tới Nghê Thường ăn chơi. Tần Tiểu Mạn vốn định ở nhà ngủ một giấc, trong lòng luẩn quẩn một lúc, lại không muốn ở cùng một chỗ với người nào đó vừa mới từ bệnh viện trở về, liền ngồi dậy thay quần áo, trang điểm một chút rồi đi ra ngoài.
Cố Lãng ngồi trong phòng khách, nhìn cô ăn mặc xinh đẹp, váy ngắn mát mẻ sắp sửa đi chơi, thực sự thấp thỏm không yên. Ngoài trời lạnh như vậy, cô ăn mặc hở hang như thế làm gì? Chồng ở ngay trước mặt, nhìn một cái cũng không nhìn, còn muốn đi ra ngoài lêu lổng? Thật không chấp nhận được mà!
Lúc Tần Tiểu Mạn khoác áo khoác lên, Cố Lãng cũng vội vã đứng dậy, vào phòng ngủ thay bộ áo gió, đi giày vào, tiện tay với lấy chùm chìa khóa, mở cửa đi ra.
“Hừ.” Tần Tiểu Mạn bất mãn kêu. Nghe thấy âm thanh tức giận của cô, Cố Lãng dừng lại, hơi nghiêng đầu nhe răng ra cười, hàm răng trắng đều đặn, nụ cười trong trẻo sáng chói câu hồn khiến Tần Tiểu Mạn lập tức thất thần, ngơ ngác đi theo anh vào thang máy. Hốt hoảng nhớ ra mình đang chiến tranh lạnh với anh, vội ho nhẹ một cái rồi quay mặt đi nơi khác, cố gắng tránh càng xa càng tốt ánh mắt đang nhìn mình chăm chú kia.
Trời bên ngoài quả thực rất lạnh. Cố Lãng cởi áo gió trên người chu đáo khoác lên vai Tần Tiểu Mạn, môi dán lên vành tai của cô, nhẹ giọng nói: “Đợi một chút, anh đi lấy xe.”
Tần Tiểu Mạn nhìn anh ăn mặc phong phanh, thân ảnh thon dài dần dần bị sương mù vây lấy, hình dáng đó khiến cô phảng phất liên tưởng tới hiệp khách trên phim. Cắn cắn môi, nắm chặt lấy áo anh, một mùi thuốc lá nhàn nhạt, cũng giống như anh, dịu dàng, trong trẻo nhưng lạnh lùng. Có thể không, chỉ cần anh đối với cô tốt như vậy, mấy lời kia không nói ra cũng không sao.
Ngồi trong xe một lúc lâu, bàn chân Tiểu Mạn vẫn cứ lạnh lẽo, tê rần đến không còn cảm giác. Đúng là tự mình hại mình mà. Cô ai oán nghĩ, biết thế đã không ăn mặc như vậy rồi.
Cố Lãng chậm rãi tấp xe vào lề đường, nghiêng người qua túm lấy hai chân cô.
Tần Tiểu Mạn hoảng hốt, không phải là anh muốn cưỡng ép cô đấy chứ?
“Đừng nghĩ lung tung, sẽ không lạnh nữa đâu.” Cố Lãng ngăn chặn suy nghĩ trong đầu cô, nhẹ nhàng cởi đôi giày, hai tay ôm lấy hai bàn chân lạnh lẽo, chậm rãi xoa. Nhiệt độ ấm áp cứ như thế truyền sang người cô.
Tần Tiểu Mạn đỏ mặt, cổ họng khô nóng, không khỏi liếm liếm môi. Hành động ấy rơi vào trong mắt Cố Lãng, tự dưng anh thấy đói bụng ghê gớm, chỉ muốn đem cô ra ăn ngay lập tức.
“Anh làm gì?” thấy mặt anh càng lúc càng gần, Tần Tiểu Mạn khẩn trương lui về phía sau, có điều, hai chân đang bị anh nắm lấy, tránh đi đâu cũng không tránh được.
“Tiểu Mạn, anh…” ánh mắt Cố Lãng nhìn cô không rời, vừa mới mấp máy môi đã giật mình muốn ngã nhào.
Có người bấm còi liên tục. Tần Tiểu Mạn ngoái đầu lại, chẳng biết từ lúc nào đã có xe đỗ lại ở phía sau rồi.
Cố Lãng gần như bốc hỏa, bất đắc dĩ buông cô ra, giọng nói khàn khàn có chút thương lượng, “Chúng ta về nhà được không?”
Tần Tiểu Mạn vội vã lắc đầu, “Không được, bọn Vương Tả đang chờ!” Đây là cơ hội tốt giao lưu tình cảm với đồng nghiệp, cô không thể trọng sắc khinh bạn được!
Cố Lãng dù không tình nguyện vẫn lái xe đưa cô tới quán Nghê Thường. Lúc dừng xe, Tần Tiểu Mạn nghiêm mặt hỏi anh, “Cố Lãng, lúc nãy anh muốn nói gì?”
Cố Lãng cứng đờ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, hài lòng vì lần này cô không tránh ra, “Không có gì.”
“Ừm.”
Vốn dĩ Cố Lãng đã tắt đèn nên trong xe lúc này khá tối, vì lẽ đó mà Tiểu Mạn không hề phát hiện ra, người nào đó hai tai đã đỏ bừng lên rồi.

Quán bar,
Mọi người đang vui vẻ chơi đùa, thấy Cố Lãng tới khách sáo một chút lại bắt đầu náo nhiệt như cũ.
Cố Lãng dùng mỹ nam kế đối với Tần Tiểu Mạn, sau lúc ở trên xe kia, lại càng bắt đầu tận dụng lấy cơ hội. Anh ngồi một chỗ không yên, liên tục ra hiệu bảo Tần Tiểu Mạn cùng anh trở về, có điều, người nào đó cùng một đám chị em tám tung trời