Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.

, hoàn toàn quên mất anh.
Trần Thần đang cầm mic thể hiện, giọng hát trong trẻo cất lên khiến người khác phải bái phục. Mấy đồng nghiệp nữ không tiếc lời cảm thán “Tiếc cho anh ấy bị người khác thay thế mất.” Tần Tiểu Mạn nghe được thầm cảm thấy may mắn là mẹ mình không có ở chỗ này. Nếu mẹ biết người tình trong mộng của cô bị đem gán ghép với Trần Thần, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Trần Thần nháo một lúc thấy buồn chán, rủ rê mọi người cùng nhau chơi trò chơi.
Có người đề nghị chơi giết người, mọi người nghe thấy đều nhớ lại quãng thời gian đại học vui vẻ trước đây liền xoa tay tán thành. Tần Tiểu Mạn hớn hở chạy tới tham gia, rốt cuộc bị cho ra rìa, nói cô chơi cũng được, nhưng chơi thì phải làm quan.
“Vì sao?” Tiểu Mạn phát giác mình bị bài xích, đáng thương túm lấy vạt áo Vương Tả, nhìn y hệt con cún nhỏ bị bỏ rơi. Làm sát thủ mới thích mà!
“Tiểu Mạn thân mến, tôi thề, việc này với nhân phẩm của cô không có tí quan hệ nào.” Vương Tả nghiêm túc vỗ vỗ tay cô.
Mấy người còn lại đều quay đầu đi chỗ khác, có người gan lớn còn quay sang liếc Cố Lãng đại nhân đang ngồi uống rượu với Nam Tịch Tuyệt một cái. Buồn cười, giờ chẳng nói cũng biết Tần Tiểu Mạn là người trong lòng Cố tổng, cô nếu làm sát thủ đi giết người thì không sao, lỡ có ai nhỡ tay giết cô, không biết bị Cố tổng chỉnh thế nào đâu. Tốt nhất là không nên tự chuốc lấy phiền phức!
Cãi chày cãi cối không xong, Tần Tiểu Mạn thấy khát nước, tiện tay cầm một cốc rượu uống cho nhuận giọng.
Nam Tịch Tuyệt đi rồi, Cố Lãng cũng không tị hiềm, khẽ ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô chăm chú xem mọi người chơi đùa, cầm chai rượu rót cho cô một chén rồi lại một chén.
“Ok, trời tối đen mọi người nhắm mắt.” Tần Tiểu Mạn đã bắt đầu say, cô căn bản không uống được rượu, lười biếng ngả người ra sau, vừa lúc bị Cố Lãng ôm vào lòng, bàn tay không an phận thò vào trong áo, khẽ vuốt ve lưng cô.
Ghế dài nhiệt độ rất cao, bàn tay Cố Lãng chạm vào da thịt mềm mại sờ soạng một vòng rồi to gan dịch chuyển xuống dưới eo.
“Đừng.” Tần Tiểu Mạn cúi đầu kêu một tiếng, lắc lắc người bắt lấy bàn tay Cố Lãng. Thật không có liêm sỉ, nhiều người như vậy anh laị muốn giở trò với cô, cô vẫn đang còn chơi trò chơi mà!
Cố Lãng cuối cùng cũng không kiên nhẫn được nữa, thuận thế ôm lấy cô đi ra ngoài.
Từng giây từng giây một trôi qua, Trần Thần đang thành thật nhắm mắt rốt cuộc không nhịn được, hỏi: “Tần Tiểu Mạn, cô làm gì mà không đếm nữa? Tiếp tục đi chứ!”

Cố Lãng đã vài ngày nay không chạm vào người cô, thân thể bị dày vò không thôi. Ôm Tiểu Mạn say khướt, trên mặt anh tràn đầy vẻ tươi cười. Lần này, anh phải đòi đầy đủ cả vốn lẫn lãi mới được.
Vào trong xe, Cố Lãng điều chỉnh hệ thống sưởi đến mức lớn nhất, đưa tay cởi quần áo Tiểu Mạn rồi lập tức nhào tới ôm lấy cô mà cắn cắn gặm gặm một lúc lâu mới thỏa mãn ngắm nhìn làn da trắng nõn đã lưu lại không ít dấu vết của anh.
Tần Tiểu Mạn dịu dàng ôm lấy cổ anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hệt như cô bé ngây thơ đáng yêu ngày nào.
“Cố Lãng, Cố Lãng….”
“Đây, anh ở đây. Ngoan, thả lỏng một chút, thật chặt.” Cố Lãng dỗ dành cô, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
“Em…” Cô đỏ bừng mặt, đôi mắt trong bóng tối lấp lánh, nhõng nhẽo khẽ cắn lên vành tai anh, “Em, hình như hôm nay em phát hiện, em rất yêu anh!”






Đôi mắt Tần Tiểu Mạn lấp lánh nước, tưởng chừng cứ như thế nhìn thấu trái tim Cố Lãng.
Cố Lãng từ khi còn bé đã tự lập ra một kế hoạch hoàn hảo cho cuộc đời mình, anh rất thích cái cảm giác có tất cả mọi thứ trong tay. Thế nhưng, giờ phút này, anh mới phát hiện, hóa ra, cảm giác mong mỏi được người khác thật lòng yêu mình là như thế này.
Cố Lãng hít một hơi thật sâu, nhặt quần áo rơi vãi trên sàn xe lên, chậm rãi mặc vào cho cô. Nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt Tiểu Mạn. Anh không muốn ở cái chỗ này lại ủy khuất bảo bối của anh.
Tiểu Mạn choáng váng khó chịu, hai tay bất an xoắn lấy nhau rồi lại túm lấy áo của Cố Lãng, rồi lại không biết nói gì, khẽ kêu “Ca ca, ca ca.”
Cố Lãng đang quàng khăn cho cô, nghe cô nhỏ giọng gọi, cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cô. Môi khô chậm rãi dán vào tai cô, nói từng chữ một, “Nghe thôi là được rồi, anh chỉ nói một lần. Anh…”
Cố Lãng nhanh chóng cởi quần áo của mình, nhe răng cười tiến đến áp sát lên người Tiểu Mạn, đem chăn, đem gối tất cả đều vứt xuống giường. Đêm nay nhất định phải cho cái nha đầu chết tiệt kia nếm thử cái gọi là “Năng lực đàn ông” của anh.
“Bụng đau quá.” Không biết tai vạ đến nơi, Tần Tiểu Mạn ôm lấy bụng, khó chịu rên hừ hừ.
Giọng nói của cô rất nhỏ, Cố Lãng chỉ nghe loáng thoáng cô bảo đau. Đau? Anh híp mắt nhìn người dưới thân thân thể mềm mại, trắng nõn, đau vẫn đang còn ở phía sau kìa!
Thế là Cố Lãng quên phắt luôn cái đau kia, ngồi chồm hỗm điều chỉnh lại tư thế.
Không ngờ,
Không ngờ chính là, phát hiện trên ga trải giường có vết máu.

Sáng sớm, Cố Lãng phiền muộn dựa lưng trên sofa hút thuốc, vì sao, vì sao?!
Oán hận đầy bụng kh