Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
ông chỗ nào phát tiết, anh oán hận trừng mặt nhìn tấm lịch treo trên tường. Sao lại nhanh như vậy, từ lần trước đến giờ đã là một tháng rồi? Thảo nào cô mấy ngày nay tính tình khó bảo.
Kỳ kinh của Tần Tiểu Mạn lại tới rồi. Tối hôm qua uống rượu lại bị gió lạnh thấm vào người, lúc này toàn thân đều thấy lạnh lẽo. Bụng dưới đau nhức không thôi, cô không ngừng oán giận, vì sao con gái lại phải chịu cái loại dằn vặt này! Không công bằng, thật không công bằng!
Cô quờ tay tìm công tắc chăn điện, phát hiện ra đã bị tắt từ lúc nào, thảo nào mà lạnh đến vậy. Nhìn ra ngoài, trời đã sáng rồi. Vùi đầu vào chăn, cố gắng chịu đi. Cố Lãng hôm nay hình như có cuộc họp, lúc này có lẽ đã đi ra ngoài rồi. Khát quá, cô liếm đôi môi khô khốc, cố gắng đứng lên mà đứng không nổi.
“Ngồi dậy uống thuốc đi.” Cố Lãng giật chăn ra, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, phiền muộn trong lòng nhất thời bị quẳng sang một bên, ôn tồn dỗ dành cô, “Uống thuốc rồi ngủ tiếp.”
“Em không uống.” Tần Tiểu Mạn rầu rĩ đáp. Ngực nóng hầm hập, anh không đi họp ư, là vì quan tâm tới cô sao?
“Sao không uống?” Cố Lãng thò tay vào trong chăn, nắm lấy bàn tay cô, kinh ngạc thấy nhiệt độ thấp đến dọa người, giọng nói trở nên cấp thiết, “Nghe lời, uống vào sẽ không đau nữa.” Thuốc này là anh đã phải mặt dày tới cửa hiệu thuốc mua về đó nha.
Tần Tiểu Mạn kéo chăn che mặt, “Không uống đâu, loại thuốc này có tác dụng phụ, nghe nói ảnh hưởng đến khả năng sinh đẻ á!” Nói xong, mặt cô đỏ bừng. Bất giác nghĩ tới quần áo trên người mình, sờ sờ, băng vệ sinh dán rất đúng chỗ, là anh giúp cô thay sao? Tần Tiểu Mạn vừa đau vừa xấu hổ, mất mặt chết đi được!
Cố Lãng sửng sốt một chút, chế nhạo nhìn cô, “Em để ý như vậy sao? Thế thì anh yên tâm rồi.”
“Liên quan gì tới anh?” Tần Tiểu Mạn thẹn quá hóa giận, nghe khẩu khí anh như vậy! Sinh con, sinh con… Sặc…. Trong phòng đột nhiên an tĩnh đến quái dị, hai người không hẹn đều cùng nghĩ tới một chuyện.
“Khụ khụ, uống thuốc đi, dựa vào người anh.” Cố Lãng đỡ cô ngồi dậy, đưa cốc nước ấm cho cô.
Tần Tiểu Mạn uống một viên thuốc, ống tay áo ngủ rộng thùng thình nâng lên để lộ vết hôn tối hôm qua. Cô quái dị nhìn anh một cái, do dự muốn mở miệng.
“Anh không làm gì hết.” Cố Lãng nghiêm mặt nói. Nhìn thấy vẻ nhẹ nhõm của Tiểu Mạn, trong lòng bỗng cảm thấy khó chịu, thế nào, cô ấy không muốn?
“Được rồi,” khóe miệng Cố Lãng nhếch lên, lộ ra nụ cười tà ác, “Chớ quên tối hôm qua em nói gì.”
“Tối hôm qua?” Tần Tiểu Mạn sợ hãi nuốt nước bọt, “Em nói gì vậy?” Đầu cô lúc này mơ mơ hồ hồ nhớ tối qua hình như xảy ra chuyện gì đó, giờ Cố Lãng nhắc tới lại càng thêm chột dạ. Cô trong tiềm thức thường hay nói mớ, trước ở trong ký túc xá, ban đêm thường hay lảm nhảm khiến mọi người tỉnh dậy.
Cố Lãng ôm cô trong lòng, cắn cắn đôi môi mềm, “Em nói…” giọng nói đột nhiên thấp xuống. Tần Tiểu Mạn dỏng tai lên nghe vẫn không rõ lắm, “Cái gì, nói to lên.”
Đợi đến lúc nghe rõ ràng ý tứ của anh, Tần Tiểu Mạn đã giận đến run người, “Anh nói xạo, em không bao giờ nói như thế!”
“Tùy em, dù sao anh cũng nhớ kỹ rồi. Đợi em khỏe lại xem anh lăn qua lăn lại em như thế nào!” Cố Lãng hù dọa cô, nhìn miệng cô méo xệch, mây đen trong lòng tích tụ mấy ngày nay lập tức tản ra.
“Ngủ đi.” Cố Lãng cười cười, đứng lên vươn vai, “Ngày mai còn phải đi làm, nghỉ ngơi cho tốt.”
Ngồi trong thư phòng, chằm chằm nhìn vào đống số liệu trên màn hình máy tính Cố Lãng không cách nào tập trung được. Trong đầu vẫn quanh quẩn giọng nói nhè nhẹ: “Em rất yêu anh!”
Rất yêu anh? Cô ấy yêu mình! Cố Lãng mừng rỡ lẩm bẩm, ngơ ngẩn cười, rơi vào trong mắt Tần Tiểu Mạn đang núp ở cửa nhìn lén hóa thành đặc biệt kinh khủng.
Trước đây, khi Tiểu Mạn đi nhà trẻ, Cố Lãng đã học lớp ba, hàng ngày đeo một chiếc cặp to tướng tới trường.
Chiều muộn mùa hè, thiếu đi cái khô nóng giữa trưa, gió mát hiu hiu thổi, Tiểu Mạn ngồi trong phòng học cầm bút màu chăm chỉ vẽ tranh.
Tiểu bằng hữu ngồi bên cạnh, len lén ngẩng đầu nhìn cô giáo, khẽ kéo kéo vạt áo Tần Tiểu Mạn, chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ, “Ca ca tới đón bạn rồi kìa.”
Tần Tiểu Mạn vui vẻ quay đầu lại, thấy Cố Lãng đứng ở góc hành lang, liền giơ bức tranh trong tay lên cho anh nhìn. Mỉm cười ngọt ngào lộ ra chút đắc ý, lại do thiếu mất một chiếc răng cửa, nhìn trông cực kỳ ngu!
Cố Lãng khoát khoát tay, chỉ chỉ vào cô giáo đang ngồi trên bục giảng. Tiểu Mạn lại cúi đầu xuống, cầm bút tiếp tục vẽ, có điều cũng đã bị phân tâm rồi, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài của sổ.
Tan học, cô giáo vỗ vỗ tay, “Được rồi, ai vẽ xong đem nộp cho cô là có thể về!”
Tần Tiểu Mạn cũng chen với các bạn tới trước bục giảng nộp tranh.
“Cô ơi, tranh con vẽ thế nào?”
“Của con nữa?”
“Còn có của con.”
Trên đường về nhà, Tiểu Mạn thấp thỏm không yên, “Ca ca, anh nói xem cô giáo có cho em phiếu bé ngoan không?”
Cố Lãng nhớ lại bức tranh lộn xộn toàn một màu xanh lục, rất có đạo đức tiếp tục im lặng. Nắm tay dắt