Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
y phấn dặm nhẹ lên gáy cô, che đi dấu hôn vẫn còn in đậm, “Được rồi.”
…
Cầm số tiền lớn đến bệnh viện đóng viện phí, Lục Hi mượn cớ tránh né đi ra ngoài.
Chậm rãi lang thang không mục đích một lúc lâu, cô mới phát hiện ra có người lái xe đi theo mình.
Biết cô đã phát hiện ra, Lục Nhược cũng không trốn tránh, thản nhiên tấp xe vào lề đường, xuống xe, sải bước về phía cô.
“Anh làm gì?” Lục Hi cảnh giác nắm chặt chiếc túi xách.
Lục Nhược nở nụ cười bỡn cợt, hai tay đút túi quần, “Anh đây vẫn chưa làm gì em, em có cần phải như thế không?”
Lục Hi sờ sờ cái cổ của mình, oán hận, “Không biết xấu hổ!” Đúng là không làm gì thật. Thế nhưng, cơ thể cô thế nào đều bị anh ta nhìn thấy hết, mấy dấu vết trên người cùng với đôi môi sưng đỏ biểu hiện cho cái gì cô cũng không phải là không biết. Chưa bị người ta ăn tươi nuốt sống cũng là may rồi.
Lục Nhược từng bước một bước tới gần cô, Lục Hi liền một mực thối lui, cho tới lúc lưng đụng phải lan can lạnh lẽo, muốn lùi cũng không lùi được nữa.
Lục Nhược nắm lấy thành lan can, đem cô vây trong ngực mình, cúi đầu hít hà mùi hương của cô, “Anh vẫn còn có thể không biết xẩu hổ hơn được nữa.”
“Chát” một tiếng, Lục Hi nghe theo tiếng gào thét trong lòng, giơ tay lên tát cho Lục Nhược một cái.
…
Nhà trọ của Lục Nhược.
“Đau đau, nhẹ tay thôi!”
“Anh đừng lộn xộn nữa!” Lục Hi gấp gáp đến độ gần như đè Lục Nhược lại.
Lục Nhược rên la, “Mẹ nó, cô làm xước mặt tôi rồi, ối!” Lục Hi hung hăng cầm miếng bông tẩm cồn chà lên miệng vết thương của anh ta, đỏ mặt, “Không được nói bậy!”
Lục Hi cũng giống như những người con gái khác, thường mang trên người rất nhiều vòng vèo trang sức, hôm nay lại đeo một chiếc nhẫn có chút góc cạnh hơi bị sắc, đến lúc tát cho Lục Nhược một cái xong, rụt tay lại, trên khuôn mặt tuấn tú kia đã xuất hiện vài vệt máu nhìn thấy mà giật mình. Đặc biệt là vết thương trên khóe mắt lại càng nghiêm trọng, cả một mảng da đã bị cào rách.
Bị cô nhấn một cái như thế, lại thêm cồn thấm vào, Lục Nhược đau đến cứng đờ, tim phổi dạ dày cũng muốn thẳng đứng lên, “Sở hi, tôi cảnh cáo, cô dám làm đau tôi!”
Lục Hi đậy nắp chai cồn, “Tôi cảnh cáo anh dám giữa đường đùa bỡn phụ nữ!” thực sự không hiểu nổi cái anh chàng này, lúc thì nghiêm túc khác thường, lúc lại la khóc om sòm ăn vạ tựa như một thằng nhóc. Có điều, len lén nhìn khuôn mặt bị cô làm tổn hại, trong lòng thấy vô cùng xấu hổ.
Lục Nhược nhắm mắt lại châm chọc, “Cô cũng tính là phụ nữ sao? Cậu đây đến một cái ngón tay cũng còn chưa đụng tới!”
“Anh…!” Lục Hi tức giận đỏ bừng mặt, quơ lấy túi xách định bỏ đi.
“Á, cô không phải gây chuyện xong rồi bỏ chạy đấy chứ!” Lục Nhược gào to lên, “Mặt tôi thế nào làm sao còn gặp ai được nữa, có thế nào cũng phải làm cái gì cho tôi ăn rồi mới đi được chứ!”
Lục Hi bĩu môi đi vào nhà bếp. Lục lọi một lúc thầm cảm thán, thực sự chỗ này dùng để ở sao? Chẳng còn cách nào khác cô đành phải bắc bếp rán hai quả trứng rồi vo gạo bỏ vào nồi áp suất nấu cháo.
Lục Nhược bất mãn nhìn thức ăn trên bàn, “Có thế này thôi sao?” cầm đôi đũa chọc chọc miếng trứng, rồi lại lấy cái thìa khuấy khuấy bát cháo, “Một miếng thịt cũng không có, cô muốn ngược đãi tôi đúng không?”
Bận rộn một lúc, Lục Hi cũng đói bụng, nuốt nước bọt đánh ực một cái, “Anh không ăn thì để tôi ăn, nhiều chuyện!”
Lục Nhược duỗi đôi chân dài, lười biếng ngả người trên ghế, “Ai nói tôi không ăn? Cô đút cho tôi ăn đi!”
Lục Hi trừng mắt liếc anh ta, lại một lần nữa muốn bỏ đi.
“Đút cho tôi ăn xong tăng gấp đôi tiền lương.”
…
“Lục thiếu gia, ăn đi.” Lục Hi ôn tồn dỗ dành Lục Nhược, “Ngon không?”
“Cũng tạm.”
Thấy trên khóe miệng anh ta dính hạt cơm, Lục Hi tiện tay giúp anh lau. Xúc cảm dịu dàng len lỏi trong tim, bỗng dưng cảm thấy anh ta thật gần gũi, Lục Nhược bắt lấy tay cô, ánh mắt bỗng đổi khác.
“Làm gì vậy?” trái tim Lục Hi đập “thình thịch”.
Lục Nhược giơ tay lên chạm vào ngực cô, cách một lớp vải, ngón tay cái khẽ ấn lên nhũ hoa, tà ác cười, “Cái này mới ngọt!”
Lục Hi bị anh ta ngả ngớn, xấu hổ và giận dữ tới cực điểm. Anh, anh ta dám….! Hai gò má bắt đầu đỏ ứng lên lan tới tận cô.
“Chậc chậc, thật là mẫn cảm!” bàn tay Lục Nhược từ trên ngực trượt xuống phía dưới, dọc theo đường cong mỹ miểu xuống tới eo, một đường cong vừa khít với bàn tay anh. Cô gái này, anh thật sự là muốn cô đến phát điên. Đánh mắt lên nhìn cô, kinh ngạc thấy hai mắt cô đong đầy nước mắt.
“Chỉ là đùa thôi mà, khóc cái gì mà khóc!” Lục Nhược khẽ huých cô một cái, giả vờ thoải mái nói, khóe miệng khẽ nhếch lên, hai tay đặt lên thắt lưng, nheo nheo mắt, “Được rồi được rồi, em đi đi. Bổn thiếu gia hôm nay mệt rồi.”
Lục Hi quay lưng lại, hoảng loạn lau nước mắt trên mặt, nói gì đó không rõ ràng, xách chiếc túi đặt trên bàn vội vã chạy trốn.
“Aizz, ngày mai tôi sẽ trực tiếp tăng lương cho cô, bổn thiếu gia lời nói đáng giá nghìn vàng!” Lục Nhược chẳng hề để ý tiếng cửa từ phía sau mở ra rồi