XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.

lối đi. Lục Hi chậm rãi theo anh đi ra cửa, bóng tối cũng lặng lẽ mờ dần.
Đi tới cửa, Lục Nhược đột nhiên dừng lại, thân hình cao to che lấp cả ánh sáng, lần đầu tiên Lục Hi cảm nhận được rõ ràng sức mạnh tỏa ra từ người anh tới vậy, khiến cô vừa không thở được lại vừa say mê.
“Ầm” một tiếng, chiếc ghế bị quăng xuống đất, giơ chân đá sập cửa lại, Lục Nhược quay sang ôm chặt lấy cô vào lòng.
Lục Hi không biết từ lúc nào mình đã bị đẩy lui dần về sau, cuối cùng nặng nề ngã lên trên chiếc giường cũ rộng thùng thình, thân thể hai người nằm xuống làm tung lên một lớp bụi mờ.
“Khụ khụ!” Lục Hi bị sặc không ngừng ho khan, chỉ vài giây sau, đôi môi bị Lục Nhược mạnh mẽ khỏa lấp, càng cố ngậm chặt miệng lại càng bị khiêu khích.
Chiếc váy ngắn đã bị xé rách, vạt váy bị vén lên tới tận eo. Hiểu rõ ham muốn của Lục Nhược, cô liều mạng đẩy anh ra, “Không thể!”
“Vì sao không thể? Hở?” ngón tay Lục Nhược thành thục xâm lược nơi cấm địa mềm mại, “Hi Hi, em đối với anh cũng có cảm giác, đừng từ chối anh! Mẹ nó, nếu anh quân tử lần này, bỏ qua lần này, anh sẽ hối hận cả đời!”
“Đừng như vậy, anh, nếu anh làm mới phải hối hận.” Lục Hi dần dần đã không còn sức phản kháng, “Đừng…”
Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giọng nói của Lục cha vang lên, “Nhược Nhược, Hi Hi, sao lâu vậy? Mẹ các con làm bánh nha đam, mau ra ăn thử đi.”
Lục Nhược chán nản buông Lục Hi ra, anh biết, chính mình đã bỏ lỡ cơ hội rồi.
Lục Hi sửa sang lại quần áo, đứng lên, “Lục Nhược, tôi nghĩ, vốn dĩ ban đầu chúng ta hấp dẫn nhau chẳng qua chỉ là thiên hướng huyết thống mà thôi, sau này từ từ sẽ thích nghi được.”
Thiên hướng huyết thống? Nghe thật hay. Lục Nhược ôm đầu, giọng nói khàn khàn: “Em đi trước đi, anh muốn yên tĩnh một chút.”
Cô có nghe lầm không, sao cô lại nghe thấy được cả tiếng giọt nước rơi? Từng giọt, từng giọt, rơi xuống trái tim cô.
Thư phòng, Lục cha trầm mặc một lúc lâu, nhấc điện thoại gọi cho Nam Tịch Tuyệt: “Nam tử, là bác. Giúp bác một việc… Ừm, cảm ơn cháu.”
Trên bàn, một chồng báo dày cộm, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp lại càng ánh lên sắc vàng. Ngay trang nhất là một bức hình thật to, một đôi nam nữ thâm tình đang hôn nhau, người con trai khôi ngô tuấn tú, trên khóe môi có một cái nốt ruồi; cô gái xinh đẹp đôi mắt ươn ướt nước mắt. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy vô cùng hạnh phúc. Hai người ở giữa quầng sáng của đèn sân khấu, xung quanh đều là bóng đen.
Hóa ra, đằng sau ánh ban mai chói lọi sẽ là bóng đen bất tận, vĩnh viễn không có lối thoát.






Cố Lãng bị bắt vào đồn cảnh sát, Tiểu Mạn đầu óc rối bời. Gấp đến mức cứ đi đi lại lại một chỗ. Làm sao bây giờ? Trong đầu ai đó bây giờ chỉ một mực nghĩ đến đủ các loại nhục hình tra tấn trong tù, a a a a, làm sao bây giờ?!
Cô tựa như con mèo nhỏ, căng thẳng vò đầu bứt tóc cực khổ suy nghĩ một lúc lâu mới phát hiện ra biện pháp cứu người, liền xông tới túm lấy cổ áo một tay thủ hạ đeo kính đen đứng gần đó, ra sức mà lắc, “Anh, anh nói xem nên làm gì bây giờ? Hay là các anh theo tôi tới đồn cảnh sát làm chứng đi, nói người phải bắt đi lẽ ra cái tên Lục Nhược khốn nạn kia mới đúng.”
“Nhị phu nhân, nhị phu nhân!” mặc dù là một trang nam nhi khỏe mạnh cường tráng cũng không chịu nổi bị cô chà đạp như vậy, huống chi, mấy người bọn họ đều có tiền án tiền sự, chỉ sợ tới đồn cảnh sát làm chứng cũng chẳng khác nào tự ra đầu thú, “Xin dừng tay.”
Tần Tiểu Mạn cảm thấy mình hình như hơi thất thố, xấu hổ buông lỏng tay ra, bất thình lình nghĩ cái gì đó, giọng có chút chua: “Anh gọi nhị phu nhân? Vậy là còn đại phu nhân phải không?”
Kính đen thành thật gật đầu.
Gần đây, Nam Tịch Tuyệt bị An Nhiên giận tới mức chả biết làm thế nào, bên này Cố Lãng lại cùng với Tần Tiểu Mạn gà bay chó sủa sống cũng chẳng yên ổn, cuối cùng, tiểu tam vừa mới trở về lại cũng gặp ngay một mớ rắc rối to. Con gái Lục lão gia bỗng nhiên tự tử. Cố Lãng ngược lại lại ném luôn cục diện rối rắm cho anh giải quyết còn bản thân lại đi tới chỗ này đã thế lại còn bị bắt. Thế nhưng, lúc này hắn ta ở trong đó cũng tốt, nếu mà ở đây, chỉ sợ thế nào cũng sẽ không cho anh đụng đến bảo bối nhà hắn.
Nam Tịch Tuyệt khẽ liếc mắt, thấy dáng vẻ lo sợ của Tiểu Mạn, thở dài, hai bàn tay khẽ nắm chặt volant: “Tiểu Mạn, cô không phải lo, Cố không có việc gì.”
Tần Tiểu Mạn vốn đang hờn dỗi, cho rằng cái con người này không có tình nghĩa, bỗng dưng nghe anh ta nói như vậy, trên mặt khẽ thả lỏng, mất tự nhiên nói, “Chúng ta đi đón anh ấy ra đi.”
“Cũng được.” Nam Tịch Tuyệt mỉm cười, “Có điều, trước tiên em theo tôi tới bệnh viện đã, có người bệnh cần máu của em.”
Tần Tiểu Mạn run rẩy, lấy máu của cô sao? Cô khẩn trường sờ sờ cánh tay mình, “Cái kia, Nam Tử, chẳng lẽ ngân hàng máu không còn máu AB sao?”
“Ừm.” Nam Tịch Tuyệt nghiêm túc gật đầu.
Được rồi, mặt Tiểu Mạn cứng đờ, chỉ cần đổi lại Cố Lãng được tự do, cô sẽ hiến máu của mình vậy.
Tới phòng cấp cứu, Tần Tiểu Mạn một lần nữa cả kinh. Hai hàng vệ sĩ vũ tran