Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1485 lượt.
g hạng nặng đứng thẳng tắp, một vị phu nhân dáng vẻ thùy mị gục mặt trong lồng ngực một vị bá bá hết sức uy nghiêm, khóc rất thương tâm. Tên Lục Nhược gây chuyện kia hai cánh tay bị trói chặt, buộc vào thành ghế dài, mặt mũi bầm dập, xem ra bị thương không nhẹ. Đứng bên cạnh anh ta là một người đàn ông cao to, mắt sáng mày rậm. Tuy thoạt nhìn thì có vẻ bình tĩnh, thế nhưng hai tay nắm chặt cùng cái trán mơ hồ nổi gân xanh đã chứng tỏ áp lực mà anh ta đang chịu đựng.
Đón nhận ánh mắt của Lục Nhược, Tần Tiểu Mạn một chút hả hê cũng không thấy, cũng chẳng biết vì sao, chỉ là, hình dạng này của anh ta thực sự rất đáng thương. Một luồng khí đau buồn cùng tuyệt vòng bao phủ lấy con người anh ta. Tần Tiểu Mạn không khỏi nhích lại gần Nam Tịch Tuyệt, Lục Nhược như vậy tựa như con báo bị thương, thoạt nhìn thì yếu đuối không gì sánh được, thực ra lại vô cùng nguy hiểm.
Không đợi Tần Tiểu Mạn mở miệng hỏi, cửa phòng cấp cứu bật mở, một vị y tá quần áo dính không ít màu vội vã đi ra, “Là vị nào vậy?”
Nam Tịch Tuyệt đẩy Tần Tiểu Mạn về phía trước, “Là cô ấy.”
Y tá gật đầu, lôi Tần Tiểu Mạn vào trong.
Tần Tiểu Mạn sợ hãi ngơ ngác đi theo, loáng thoáng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Lục Nhược, “Nhị tẩu, đa tạ.”
Tần Tiểu Mạn cứ thế bị rút một túi máu to, sau đó được người đỡ đi ra ngoài.
“Sao, có muốn tới phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi một lát không?” Nam Tịch Tuyệt ngồi xuống bên cạnh cô, đưa cho cô một thanh chocolate.
“Không sao.” Ngoài trừ cánh tay hơi đau, còn lại cũng không có gì. Tần Tiểu Mạn cầm thanh chocolate, vuốt hình khắc trên mặt, “Là mười hai chòm sao? An An thích ăn cái này nhất.”
Trong tik tak, Nam Tịch Tuyệt thất thần rồi vội lấy lại hình dáng lạnh lùng. Tần Tiểu Mạn nhớ Cố Lãng, ăn xong cuống quýt đòi Nam Tịch Tuyệt đưa cô tới đồn cảnh sát.
“Lục bá bá, bá mẫu, chúng cháu đi trước.” Nam Tịch Tuyệt đi qua chào cặp vợ chồng trung niên kia.
Lục mẹ khóc đến mức không còn sức lực, chỉ gật đầu. Lục cha nói: “Thay bác cảm ơn vị tiểu thư kia, hôm nào đó chúng ta nhất định sẽ tự mình cảm tạ.”
Nam Tịch Tuyệt liếc nhìn Lục Nhược, “Bác Lục, Tiểu Tam cũng chỉ là nhất thời kích động, bác không cần phải tính toán với nó.”
Lục cha hừ một tiếng, không nói gì.
Tần Tiểu Mạn đi đi lại lại quanh Lục Nhược, cuối cùng cũng dè dặt lại gần, vỗ vỗ vai anh ta, “Cái kia, Lục tổng, anh không việc gì chứ?”
Lục Nhược cúi đầu không nhìn cô, “Không việc gì. Cô đi đi.”
Tần Tiểu Mạn nhìn máu chảy nơi khóe môi anh ta, móc một chiếc khăn tay sạch sẽ từ trong túi ra lau giúp, nhỏ giọng nói: “Tôi nghe bác sĩ nói đã đủ máu rồi, người đó chắc sẽ không có việc gì đâu.”
Đôi vai Lục Nhược rõ ràng giật giật, thấp giọng: “Cô thật nhiều chuyện.”
Tần Tiểu Mạn trái lại vẫn ngồi xuống, Lục Nhược tựa đầu lên vai cô, tiếng nói khàn đặc: “Người trong phòng cấp cứu chính là chị của tôi. Tiểu Mạn, cảm tạ cô.”
“Tiểu Mạn, chúng ta đi thôi.” Nam Tịch Tuyệt gọi cô.
“Vâng, tới ngay đây.” Tần Tiểu Mạn đứng lên, cảm thông nhìn Lục Nhược, sờ sờ vai áo của mình, ướt, Hỗn Thế Ma Vương khóc! Quên đi, tha thứ cho anh ta, người thân có chuyện, không tránh khỏi tâm tình bất ổn, làm chuyện ngốc nghếch âu cũng dễ hiểu.
Cùng lúc đó, sở cảnh sát thành phố S gần như nổ tung.
“Cục trưởng, cục trưởng,” một viên cảnh sát trẻ tuổi mới tới cầm một lá đơn kiến nghị của các nữ nhân viên trong ngành tiến vào phòng làm việc, “Các … các cô ấy yêu cầu không mặc đồng phục, mong cục trưởng cho các cô ấy chút nhân quyền.”
“Bậy bạ!” Cục trưởng Trương đập bàn, chiếc kệ đặt ở mép bàn rung lên rồi “ầm” một tiếng rơi xuống vỡ nát.
Viên cảnh sát hai tay cầm đơn kiến nghị nơm nớp lo sợ. Buổi tối họ đi tuần tra bắt được hai người đàn ông, một người bị đánh rất thê thảm, phải có người đỡ, một người tuy rằng quần áo xộc xệch vẫn rất đẹp trai, đôi mắt phong lưu đa tình, mới liếc một cái, toàn bộ nữ cảnh sát trong sở đều say mê. Anh thề, chính mắt anh thấy bác gái bảo vệ cũng móc gương ra soi soi chiếu chiếu. Lần đầu tiên anh mới ý thức được, mấy nữ cảnh sát này… cũng là phụ nữ cơ đấy!
Vốn cái chuyện đánh nhau này, chỉ cần bắt lại giáo dục mấy câu rồi lại thả ra. Không ngờ cái gã đàn ông đẹp trai tới mức đáng sợ kia lại đòi phải gặp cục trưởng của họ. Cục trưởng Trương mặt mày dữ dằn, ưỡn bụng ung dung đi tới, kết quả vừa thấy người kia lập tức sửa sang thành khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, cộng thêm cả nói năng nhỏ nhẹ nữa. Vốn tưởng rằng bắt phải quý nhân, mọi người liên can chuẩn bị ăn giáo huấn. Ai mà biết, cục trưởng Trương lại khiến mọi người mở rộng tầm mắt, sai phái người thu dọn phòng giam, nhốt hai người vào, cũng chưa nói thời gian thả ra.
“Chuyện kia tôi nói, từ mai ai cảm thấy không muốn mặc đồng phục, tôi khai trừ người đó!” cục trưởng lên tiếng, tiểu cảnh viên kia vui vẻ chạy đi thông báo.
Trong phòng ngục, Cố Lãng chiếm lấy phòng tắm phải gần một tiếng đồng hồ mới chậm rãi đi ra. Tô Lê Thâm nín nhịn liếc anh một cái, cũng muốn đi vào trong.
“Hết nước rồi, em họ.” Cố Lãng tốt bụng nhắc nhở.
Tô Lê Thâm