Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.
“Ha hả,” Cố Lãng cười lớn áp chế lo lắng của cô, “Được, đương nhiên là được. Em nói cái gì cũng được hết á.” Hóa ra, sĩ diện bị tổn thất cũng không phải là không tốt. Ngón tay thon dài sờ sờ lên chiếc hộp nhỏ vẫn giấu bên mình, xem ra có hi vọng rồi.
Buổi tối về nhà, Cố Lãng vui sướng ăn đồ ăn do tự tay Tiểu Mạn nấu, thỏa mãn vô biên. Lúc giúp cô thu dọn bát đĩa, anh nhớ tới lời trách móc của Nam Tịch Tuyệt: “Tiểu tử, càng ngày càng không có tiền đồ!”
Không có tiền đồ? Ừ đấy, thích thì không có tiền đồ.
Cố Lãng vào thư phòng xử lý đống công việc tích lũy suốt hai ngày qua, lúc đi ra thì phát hiện ai đó đã cuộn mình trong chăn nằm trên sofa xem tv, trong lòng nóng lên liền xấu xa xán lại gần.
Đó là một bộ phim thuộc thể loại xuyên qua, một Bối lặc gia vì đại nghiệp mà gạt tình riêng, nữ chính từ hiện đại đến cổ đại, chịu cảnh đau khổ nhìn trượng phu của mình nạp thiếp. Cảnh nạp thiếp trong tiếng khua chiêng gõ trống náo nhiệt, chú rể mặc hỉ phục đỏ thẫm, mặt không biểu lộ cảm xúc nhìn kiệu hoa được rước vào cửa, bắt gặp nụ cười của nữ chính đang đứng phía xa xa liền quay người rời đi. Thần thái mâu thuẫn của nam chính diễn vô cùng đạt, anh ta im lặng một lúc lâu rồi đi vào hỉ phòng. Hai người xoay lưng đi về hai phía ngược nhau, từng dòng ký ức ngọt ngào hiện lên. Lời bộc bạch trong lòng nữ chính: Em chưa từng nghĩ tới có một ngày, khoảng cách giữa hai chúng ta so với ba trăm năm lại còn xa hơn.
Tiểu Mạn cực kỳ chịu đựng cắn cắn góc chăn, một dòng nước mắt không tự chủ được tuôn ra. Cố Lãng nhìn cô khóc thảm như vậy, cầm điều khiển từ xa định tắt đi lại bị cô ngăn cản, giọng nói khàn khàn, “Không được tắt.”
Cố Lãng dỗ cô, “Chỉ là giả thôi mà, đừng có đau lòng, ngoan đi.”
Tần Tiểu Mạn hai má đẫm nước mắt, hỏi rất nghiêm túc, “Cố Lãng, anh sẽ không như vậy chứ?”
Cố Lãng nhìn cô lúc này đang bị ám ảnh bởi bộ phim, bất đắc dĩ gật đầu. Nực cười, Cố Lãng anh đây không cần tới đàn bà để gây dựng sự nghiệp.
“Hu hu!” thấy đèn trong hỉ phòng tắt, nam chính ôm vợ bé vừa mới lấy về chậm rãi ngã xuống giường. Tần Tiểu Mạn ức chế không nhịn được, gục mặt vào lòng Cố Lãng khóc lớn, “Vì sao, vì sao lại tàn nhẫn như vậy chứ!”
Cố Lãng không biết nên khóc hay nên cười, vỗ nhẹ lên lưng cô dỗ dành, “Em đấy, sau này ít xem ngược văn đi. Việc gì phải tự làm mình buồn.”
Tiểu Mạn thích nhất là xem thể loại ngược văn, nam chính nữ chính ngược lẫn nhau, một bên lau nước mắt mắng chửi tác giả là đồ mẹ kế, một mặt lại xem không rời ra được.
Cố Lãng rút khăn giấy chùi nước mũi giúp cô. Tần Tiểu Mạn thút tha thút thít: “Cố Lãng, chúng ta so với bọn họ, chúng ta, hức, phải thật hạnh phúc! Em sau này sẽ không cãi nhau với anh nữa.”
Cố Lãng gật đầu, chỉ có trong lòng anh là hiểu rõ, lời nói của cô bây giờ tin được chết liền.
“Gâu, gâu.” Cầu Cầu nhìn thấy Tiểu Mạn khóc lóc nhảy lên sofa cắn cắn bàn tay Tiểu Mạn đang đặt bên thắt lưng Cố Lãng.
Tiểu Mạn lập tức bật người vứt bỏ người nào đó, ôm Cầu cầu vào lòng.
Người nào đó đành mạnh mẽ đè nén ham muốn bóp chết con chó kia.
“Được rồi, Cố Lãng.” Tiểu Mạn hấp háy mũi, cọ cọ lên người Cầu Cầu, “Cuối tuần em với anh đi chùa trong núi đi.”
“Để làm gì?” Cố Lãng cảnh giác nhìn cô. Sự mê tín của Tần mẹ cũng ảnh hưởng khá lớn tới quan niệm của Tiểu Mạn. Anh bây giờ còn nhớ rất rõ Tần gia trong một chuyến đi núi Thái Sơn, Tần mẹ lúc về đưa cho anh một cái túi gì đó, nói là bùa chú của một bà già trong núi, pha nước nóng uống xong là trăm tà không xâm phạm được. Cố mẹ bị bà thuyết phục, nham hiểm dụ Tiểu Mạn đưa tới cho anh uống. Cố Lãng nhìn dáng vẻ chờ mong của Tiểu Mạn thì không đành lòng, nước mắt ngắn dài uống một hơi cạn sạch. Kết quả liên tiếp vài ngày bị đau dạ dày.
Quả nhiên, Tiểu Mạn nói: “Gần đây anh hay gặp xui xẻo, chúng ta đi cầu may đi.”
Cố Lãng khắp người nổi da gà, anh cực kỳ dị ứng với cái loại nhang khói này, lần này thà chết cũng không đi! Hơn nữa, anh xui xẻo cũng là tại cô, liền quan quái gì tới thần tiên với chả ma quỷ? Lập tức phun ra hai chữ: “Không đi!”
Tần Tiểu Mạn ai oán nhìn anh: “Anh nói là em muốn cái gì cũng được cơ mà.”
Cố Lãng trầm mặc rồi…
“Cố Lãng, anh nói là không ép em cơ mà!” Tần Tiểu Mạn bị Cố Lãng quăng lên giường bắt đầu run rẩy.
“Không phải chúng ta làm hòa rồi sao? Qua đây!” Cố Lãng túm lấy người nào đó đang muốn chạy trốn, đem đôi chân thon dài quấn quanh thắt lưng mình, “Anh theo em đi chùa, em phải bồi thường.”
Tần Tiểu Mạn đạp lung tung, “Em là vì muốn tốt cho anh cơ mà!”
Cố Lãng không thương tiếc chặn lời cô lại, ác liệt nhào nặn từng chỗ mẫn cảm nhất trên cơ thể cô.
Tần Tiểu Mạn nhanh chóng mềm nhũn ra, bị anh dày vò kết hợp với trút giận vài thứ, hai mắt mơ màng, đôi môi đỏ mọng ướt át. Bầu ngực sữa trắng như tuyết ửng hồng, nhũ hoa nhạy cảm tinh tế dựng đứng lên.
Lần này Cố Lãng thực sự rất kiên trì, vừa ngậm vừa mút rất khiêu khích. Tiểu Mạn gấp gáp đến mức toát mồ hôi, vẫn cố gắng kìm chế không chịu cầu xin.
Cố Lãng vuốt ve cặp mông nhỏ, thân thể mỗi lúc một căng ra