Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

ái hộp dài nhỏ, đặt lên đùi Tiểu Mạn, cười nói: “Nhìn cái này xem có thích không?”
Là một chiếc vòng trang sức bằng bạch kim. Tiểu Mạn ngây ngốc nhìn nhãn hiệu ghi bên trên, vội vã xua tay, “Cái này cháu không nhận được đâu. Đắt tiền lắm.”
Lục mẹ giữ lấy tay cô, thở dài: “Có quý cũng không so được với mạng người. Nếu không có cháu Hi Hi nhà chúng ta đã không cứu được rồi.”
Tiểu Mạn khéo léo hỏi thăm: “Hi Hi bây giờ thế nào rồi ạ?”
Lục cha mở miệng: “Vốn là Hi Hi nên tới cảm ơn cháu, có điều,” nét mặt ánh lên một tia cười, “Hi Hi vừa mới sinh em bé, chúng ta cũng không nỡ để nó đi ra ngoài.”
Tiểu Mạn kinh ngạc há hốc miệng, vui mừng nói: “Thực sự chúc mừng. Lục Nhược, anh cũng không nói cho tôi biết.”
Lục Nhược miễn cưỡng cố gượng cười, lấy ra một điếu thuốc, đứng lên đi ra sân thượng: “Tôi đi hút thuốc.”
Lục mẹ có chút lo lắng dặn dò: “Đừng hút thuốc nhiều, có hại cho sức khỏe.”
Tiểu Mạn đột nhiên nhớ bộ dáng mất kiềm chế của Lục Nhược ngày hôm đó, nghi hoặc nhìn lên màn hình, Cố Lãng lắc đầu, ý bảo cô không nên hỏi nhiều.
Ngồi một chút, mấy người kia cũng muốn đi. Tiểu Mạn nhìn đồng hồ đã gần mười giờ, cũng không giữ lại.
Lục mẹ nắm lấy tay Tiểu Mạn không muốn rời, nói một câu khiến cô kinh hoàng: “Bác lúc nào cũng muốn có con dâu như cháu. Nhược Nhược, đối xử với Tiểu Mạn cho tốt vào, biết không?”
Lục Nhược bất đắc dĩ nhìn trời: “Mẹ!”
“Được rồi, được rồi, mẹ không giục con.” Lục mẹ đối với con trai trong lòng vẫn còn áy náy, cười cười kéo tay Lục cha đi xuống dưới lầu.
“Cô không cần phải xuống dưới nữa. Nếu không nhị ca lại tìm tôi gây sự bây giờ.” Lục Nhược giơ tay cản cô lại, ngữ khí có chút phiền muộn, “Chúng tôi đi đây, làm phiền rồi.”
“Lục Nhược,” Tần Tiểu Mạn rất nghiêm túc nhìn anh, “Anh không đẹp trai bằng Cố Lãng, tính tình cũng xấu. Giữa chúng ta tuyệt đối không có chuyện gì. Anh phải nhớ cho kỹ, tôi là chị dâu anh đấy.”
Lục Nhược thoáng cái cáu giận đến mức muốn giật tóc cô, cô… cái ánh mắt thương hại kia là có ý gì? Cô dám hạ nhục nhan sắc của anh sao. Tính tình xấu, có thằng đàn ông nào tính tình không xấu không? Lục Nhược anh đây là con người quang minh lỗi lạc cỡ nào, cỡ nào hử? Cái loại đàn ông như cô ta mới là loại tiểu nhân!
Thực sự là nuốt giận không xong, quay người lại, kéo Tần Tiểu Mạn ra một góc, chắc chắn rằng không bị Cố Lãng nhìn thấy, ống tay áo khẽ rung lên, giơ tay túm lấy mặt Tiểu Mạn, hét lớn: “CÔ LÀ CÁI ĐỒ NGU NGỐC!”. Bội phục Cố Lãng, cực kỳ bội phục, làm hàng xóm của cô ta bấy nhiêu năm mà vẫn không bị đồng hóa.
Lỗ tai Tiểu Mạn bị hét tới mức ong ong, nhìn Lục Nhược đi rồi, bất mãn day day trán, “Tôi nói thật mà. Có cần phải giật mình như thế không!”
Quay về nhà, khóa cửa thật kỹ, ôm laptop trèo lên giường, Tiểu Mạn chỉ chỉ vào mặt mình, lập tức mách Cố Lãng: “Anh xem, in hẳn mười đầu ngón tay luôn nhé! Đều tại Lục Nhược đấy!”
“Chờ anh về sẽ xử lý nó.” Người nào đó nghiến răng nghiến lợi nói. Nhìn thì nhìn không thấy, nhưng Lục Nhược hét to như vậy, không nghe thấy mới tài. Mặt của vợ anh mà lại để người khác muốn đụng thì đụng sao.
“Tiểu Mạn, khi nào em về nhà?”
“Dạ?” Tiểu Mạn ngồi lâu hơi bị mỏi, “Cuối tuần này, em đặt vé rồi. Anh không về ăn tết thật sao?”
Cố Lãng suy nghĩ một lát, gật đầu,
Tiểu Mạn thất vọng, “A” một tiếng, méo mặt nhìn anh, cái vẻ mơ mơ màng màng cực kỳ khiến người ta thương yêu.
Cô ở bên kia bây giờ là buổi tối, rèm cửa phía sau đã buông xuống rồi, lại còn con cún chết tiệt kia đang ườn mình, phơi cái bụng tròn quay ra ngủ nữa chứ. Quả nhiên, anh vừa đi nó đã được bò lên giường ngủ rồi. Cố Lãng chằm chằm nhìn thế giới nhỏ trên màn hình ấy, đôi mắt toát lên sự dịu dàng, đột nhiên trong lòng dấy lên một thôi thúc khó hiểu.
Bàn tay có chút run rẩy móc một cái hộp nhỏ đặt trong túi ra, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, mở chiếc hộp ra, ngẩng đầu thật dịu dàng nói: “Tiểu Mạn, em…”

Im lặng một chút, Cố Lãng từ từ gấp laptop lại, không đành lòng nhìn người nào đó đúng lúc quan trọng lại dám ngủ gật. Đồ đầu heo, mới có hai phút mà cũng ngủ được, rồi lại nhịn không được mở máy lên, còn chảy nước miếng nữa, ngu ngốc!
Nói như vậy chứ có người nào đó vẫn cứ ngồi nguyên tại chỗ chằm chằm nhìn màn hình máy tính suốt cả đêm đấy.

Có tiếng người gõ cửa.
“Vào đi.”
Người mới tới cung kính cúi đầu, hai tay dâng lên một tấm thiệp mời, “Nhị đương gia, Nam Cung lão gia mời ngày hôm nay tới dùng cơm.”
“Ừ, biết rồi.” Cố Lãng bảo hắn để tấm thiệp lên bàn. Lúc người kia chuẩn bị đi lại bị gọi giật lại, “Giúp ta mua một bó uất kim hương.”
“Dạ.”






Tiểu Mạn về nhà, thông báo tin Cố Lãng cuối năm nay bận việc không thể về được cho cha mẹ anh. Cố mẹ và Cố cha tuy rằng không nói thêm gì, thế nhưng, nỗi thất vọng trên mặt thì khó mà giấu được.
29 Âm lịch, Cố mẹ trong bếp làm bánh chẻo, càng nghĩ càng thấy mình già thêm một tuổi mà chẳng có ý nghĩ gì, vừa băm vừa chặt vừa thở dài. Cố cha nhìn dáng vẻ của vợ biết