Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.
uyệt hút một điếu thuốc: “Đương nhiên là có. Chỉ là, muốn có người qua đó thôi. Địa bàn Quân Như không nhỏ, hắn ta vừa đi, nhiều người trung thành cũng đi theo. Phỏng chừng không thể vài ngày là tập hợp lại được.”
Lục Nhược lập tức xua tay, “Đại ca, em không đi, em vừa mới về nước!”
“Đê tiện!” Nam Tịch Tuyệt đạp cho anh ta một phát, “Dựa vào tính cách không kiên nhẫn của cậu, có đi cũng không được. Lão gia tử Nam Cung gia là một con cáo già, Quân Như quỷ kế đa đoan như vậy còn chưa thoát khỏi lòng bàn tay của ông ta.”
“Vậy,” Lục Nhược nhìn Cố Lãng, “Anh hai, Nam Cung lão đầu thích anh nhất, anh đi đi.”
Cố Lãng không lên tiếng, chỉ gật đầu.
…
Sân bay, Tần Tiểu Mạn lưu luyến không rời kéo tay Cố Lãng, “Sao đột nhiên lại đi công tác? Nam Tử cũng thật là, để ăn Tết xong rồi đi không được sao.”
Cố Lãng ôm lấy cô mạnh mẽ hôn, “Ngoan, chờ anh, hai tháng sau anh về.”
“Hai tháng, hai tháng thì cũng qua năm rồi.” Tiểu Mạn bĩu môi, “Em cũng muốn đi, mang em đi đi mà.”
“Nghe lời.” Cố Lãng ôm cô vào lòng dỗ dành, “Cha mẹ cũng đang mong em về mà.” Rồi lại nhân cơ hội chiếm tiện nghi của ai đó một chút. Lần này không phải đơn thuần là đi công tác, cho dù là anh muốn cũng không thể đưa cô đi được.
Đã tới giờ lên máy bay, loa phát thanh vang lên giục giã mọi người.
Tiểu Mạn nhìn theo bóng lưng Cố Lãng, nổi giận nói: “Hai tháng sau anh mà không về, em đi tìm người khác, không thèm đợi anh!” Bỗng dưng lúc này cô rất sợ. Bây giờ anh đi, có thể không thật lâu, thật lâu mới trở về?
Cố Lãng quay đầu lại, làm mặt quỷ nhạo cô, “Nha đầu ngốc!”
Lúc này, Tần Tiểu Mạn hấp háy mũi, lau nước mắt quay đi.
“Tiểu Mạn, máy bay cất cánh rồi, chúng ta về thôi.” Thư ký Lưu tuân mệnh theo tới nhắc nhở người nào đó đang trốn ở một góc thật lâu.
Tiểu Mạn đứng bên ngoài sân bay, nhìn chằm chằm lên bầu trời, cắn cắn môi, “Ừm, đi thôi.” Thật không muốn xa anh chút nào. Cô đi theo thư ký Lưu ra xe, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn. Mới mười phút không gặp mà lại bắt đầu nhớ anh rồi!
Thư ký Lưu khởi động xe, lo lắng nhắc nhở Tiểu Mạn: “Thắt dây an toàn vào đi.”
…
Cố Lãng nhìn chiếc xe dần dần trở thành một điểm nhỏ rồi biến mất khỏi tầm mắt, hướng đám người phía sau khoát tay: “Đi.”
Lúc chuông cửa vang lên, Tiểu Mạn đang ngồi ở phòng khách chat voice với Cố Lãng, anh một câu, em một câu cho bõ nhớ nhung. Tuần đầu tiên Cố Lãng sang bên kia đã lặn một mạch không sủi tăm, vất vả lắm mới thu xếp được một ngày cuối tuần để dành trò chuyện với bảo bối của anh.
Lúc này trở lại nước Mỹ tâm trạng so với trước đây không giống nhau. Trước kia, ở bên này hô phong hoán vũ, thực hiện ước mơ hoài bão thấy mình thực sự rất thành công, thỏa mãn vô cùng. Vậy mà bây giờ, chân vừa đặt xuống đất đã muốn lập tức trở về, có cả vạn thuộc hạ dưới trướng cũng không bằng ở nhà ôm vợ yêu ngủ. Cố Lãng suy nghĩ, không phải mình già rồi đấy chứ? Tư tưởng lơ đãng nhưng vẫn không quên dỗ Tiểu Mạn, “Lại che mất rồi, để gần lại một chút cho anh nhìn đi.” Cầm tách cà phê nhấp một ngụm, vuốt vuốt cằm, “Xem ra không có chuyện gì.”
“Thật không? Tiều tụy muốn chết đi được ấy.” Tiểu Mạn vuốt mặt mình, cầm cái gương lên soi soi, mấy ngày nay không ôm anh, ngủ không ngon, mắt thâm quầng hết cả rồi. Cô vừa mới tắm xong, quần áo bẩn không thèm giặt, lấy đại quần áo của Cố Lãng mặc vào. Thường ngày nhìn eo của anh rất nhỏ, thế mà lúc mặc quần áo của anh lên mới thấy rộng thùng thình, cổ áo cũng rộng nữa, miễn cưỡng lắm mới ôm được bả vai của cô, lúc nào cũng trực tuột sang một bên. Cô nằm sấp trước màn hình máy tính, cảnh xuân trước ngực không che lấp được cứ thế thập thò khiến cho Cố Lãng mới sáng sớm nhiệt huyết còn hừng hực được phen rửa mắt.
Chuông cửa vang lên, Tiểu Mạn đứng dậy định đi mở cửa. Cố Lãng lo lắng dặn cô: “Này, khoác thêm áo rồi mới được ra, nghe không!”
“Biết rồi!” Tiểu Mạn với lấy áo khoác treo trên móc, lúc cài khuy mới phát hiện mình từ nãy tới giờ bị ăn đậu hũ, quay sang mắng: “Sắc lang!”
Lục mẹ thấy Tiểu Mạn, hai mắt sáng ngời. Cô nhóc này thật là gọn gàng sạch sẽ. Mới rồi nhìn nó cùng Lục Nhược cười đùa, xem ra tính khí cũng còn khá là trẻ con. Lại liếc mắt nhìn sang con trai nhà mình, nháy mắt một cái dường như rất vui vẻ. Trong lòng lại càng có chủ ý, thân thiết kéo Tiểu Mạn ngồi xuống bên cạnh, khéo léo hỏi thăm sở thích của cô.
Tiểu Mạn ngay từ đầu đã thấy lúng túng. Dù sao cô và Cố Lãng vẫn còn chưa kết hôn, tự nhiên ngồi như thế này với phụ huynh của bạn bè anh, cứ có cảm giác danh bất chính ngôn bất thuận. Thế nhưng, vừa mới nói chuyện với Lục mẹ hai câu đã phát hiện ra rất hợp cạ. Lục mẹ cũng ngồi nghe Tiểu Mạn kể chuyện mà thích thú cười to không ngớt.
Lục cha không biết nói chuyện gì với Cố Lãng, vẻ mặt rất nghiêm túc. Lúc nghe thấy tiếng Lục mẹ cười, không khỏi ngẩng đầu, sắc mặt rất ôn hòa: “Đừng quên chuyện chính đấy!” Lục mẹ vỗ đầu, “Ông xem tôi đi, chỉ mải nói chuyện thôi.” Bàn tay trắng nõn mở túi xách, lấy ra một c