Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.

thường nhưng đi vào rất ấm. Giày là do bà cô tự tay làm, mỗi một đường may đều chứa đựng tình cảm người già dành cho con cháu.
Cố Lãng ngồi xuống trước mặt cô, mở cái bọc kia ra, “Sáng nay vừa mới lấy, là của bà nội em gửi tới. Anh ký nhận rồi bỏ lên xe luôn. Đi thử xem, ấm lắm.”
Cố Lãng đi đôi giày màu đen, đôi của Tiểu Mạn màu đỏ, Tần bà khéo tay thêu lên mũi giày vài bông hoa.
Sờ thấy bàn chân cô lạnh lẽo, Cố Lãng yêu thương, cau mày cởi đôi giày cao gót kia ra, “Sau này đứng đi loại giày này nữa, không tốt.”
“Đẹp mà.” Tiểu Mạn lầm bầm.
Cố Lãng lườm cô một cái, túm lấy chân cô giúp cô đi giày. Giày mới có hơi chật một chút, phải tháo dây giày ra mới đi vào được.
Nhìn anh cao lớn như vậy lại ngồi chồm hổm trên mặt đất giúp cô buộc giày, Tần Tiểu Mạn hấp háy mũi, cố ngăn cho xúc động không trào lên.
Đi giày xong, Tần Tiểu Mạn bước thử hai bước, thấy thật thoải mái. Cố Lãng cởi áo khoác mặc vào cho cô, ôm lấy cô đi ra ngoài, khẽ gõ lên đầu cô: “Này, nha đầu, em nếu không muốn làm công chúa, cứ nói cho anh biết.”
Tần Tiểu Mạn trong lòng ấm áp hẳn lên, anh thực sự quan tâm đến cô sao! Nhỏ giọng: “Anh không cười em sao?” Mỗi lần cùng anh đi ra ngoài tham dự tiệc tùng như vậy, cô lại sợ hãi. Dưới ánh đèn nói nói cười cười, Cố Lãng như vậy khiến cô cảm nhận được khoảng cách diệu vợi giữa hai người. Vốn quen với việc anh thay bạn gái như thay áo, bảo không lo lắng, thực ra chỉ là gạt người thôi.
Cố Lãng vuốt tóc cô, “Ngốc!”
Nếu em muốn là công chúa, anh sẽ là hoàng tử, nếu em muốn đi đánh cá, anh sẽ đi chăn trâu. Cho dù em muốn sống như thế nào, anh đều có thể sống như vậy. Chỉ có điều, đừng do dự, tuyệt đối đừng hết yêu anh, có được không?






Bỏ xe vào trong ga-ra, Cố Lãng nhìn đồng hồ trên cổ tay, cũng gần hai giờ sáng rồi. Đêm nay uống hai ba chén rượu, bây giờ hơi lâng lâng. Mở cửa sổ xe, gió lạnh thổi vào mới thấy, hình như mình cũng không say lắm.
Tiểu Mạn khoác áo của anh đang nghiêng đầu sang một bên ngủ ngon lành, bỗng bị gió thổi qua hơi rùng mình một cái, càng vùi người xuống ghế.
Cố Lãng lay lay cô, “Dậy dậy, về đến nhà rồi.”
“Dạ?” Tiểu Mạn mắt nhắm mắt mở, ngơ ngác nhìn quanh. Xung quanh đều tối đen, đèn xe trên đỉnh đầu hắt xuống ánh sáng ấm áp, dưới ánh sáng mờ mịt ấy, khuôn mặt Cố Lãng càng trở nên khôi ngô hơn. Tiểu Mạn ngây ngốc nhìn, vuốt ve hàng mi của anh, lắp bắp, “Thật là đẹp trai.”
Biểu tình của Cố Lãng lập tức trở nên ám muội, nhéo nhéo má cô mấy cái rồi ôm cô xuống xe. Thật là biết cách kích động người khác mà!
Cố Lãng vuốt mặt không nể mũi, trở mình nằm chận lên cô, bàn tay bất lương bắt đầu sờ soạng, “Đau chỗ nào? Anh nhẹ nhàng mà.”
Tiểu Mạn xấu hổ, “Lớn như vậy còn làm xấu!”
Cố Lãng chớp chớp con mắt, chun mũi đáng yêu, “Man ngư, anh đói bụng.”
Tiểu Mạn ngây người ra nhìn anh, người kia thường ngày xấu xa như vậy, thật không nghĩ tới, không nghĩ tới lại có cái tố chất này! Nhìn anh chu mỏ, mắt long lanh, lại còn mặc áo cổ chữ V hở cả lồng ngực chắc khỏe, hự, thật là… thật là…! Tự dưng muốn đùa giỡn một chút quá!
Người nào đó chột dạ, kinh hãi phát hiện người dưới thân rồi lại cả Cầu Cầu ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhìn anh, khẽ nhếch môi lên, ra vẻ cổ họng bị mắc cái gì đó, “Khụ khụ” hai tiếng cố khôi phục thái độ bình thường. Không ngờ Tiểu Mạn lại giơ hai tay xoa xoa mặt anh, “Cố Lãng, em bây giờ mới biết, anh thật đáng yêu!”

Đáng yêu? Cố Lãng nằm trên sofa, mặt bị cô vuốt tới to ra, vì sao cô nỡ tàn nhẫn dùng cái từ đấy để miêu tả anh cơ chứ!
Cố Lãng hiếm khi mới khơi dậy được bản năng người mẹ của Tiểu Mạn, cô không sợ chết tiếp tục trêu, “À, thế nào mà lại quên mất, ngày trước dì Trương rất thích vuốt ve anh mà. Ha ha, Cố Lãng, sao em không phải chị của anh nhỉ, như vậy là ngày nào cũng được đùa bỡn anh rồi.”
Đùa bỡn?! Trán Cố Lãng bắt đầu nổi gân xanh, nhớ tới cái thời yếu đuối của mình. Hồi bé mặt mũi anh dễ thương, lại còn cả ngày bi ba bi bô, khiến mọi người ai cũng thích! Dì Trương hàng xóm chỉ cần thấy anh là lại ngứa tay, cứ phải nhéo nhéo khuôn mặt mũm mĩm của anh vài cái mới yên.
“Ha hả.” Cố Lãng cười u ám. Tiểu Mạn vẻ mặt vốn đang xán lạn cười đùa lập tức lạnh muốn run.

“Eh, anh hai, sao lại bị thương rồi?” Sáng sớm, Lục Nhược thấy người nào đó trên gáy có vài vết cào, vẫn còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn liền hỏi.
Cố Lãng kéo kéo áo, rất thản nhiên che giấu vết tích “chiến đấu”. Quả nhiên, ai kia lúc nóng nảy cũng biết cắn người. Hơi vặn cổ, mặc dù đã bôi thuốc cẩn thận rồi mà vẫn còn hơi đau.
Lục Nhược nhìn Nam Tịch Tuyệt, phát hiện người kia biểu tình nghiêm túc, vội vàng thu lại điệu bộ lưu manh của mình lại, nghiêm chỉnh hỏi, “Làm sao vậy?”
Nam Tịch Tuyệt đẩy một bản fax ra trước mặt họ, “Cái này, hai người nhìn đi.”
Cố Lãng liếc qua, lập tức cau mày, sao lại vào lúc này……
Lục Nhược cầm tời giấy tỉ mỉ xem, “Là thật sao? Tên Quân Như kia quả là cam lòng mà. Chúng ta có tiếp nhận không?”
Nam Tịch T