XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341459

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.

m Tịch Tuyệt ngồi xuống, ôm lấy con gái vào lòng che chở, lạnh giọng nói: “Cút!”
Khi Nam Tịch Tuyệt bế con gái đi vào trong, đám ký giả liên can đã bị người của anh đuổi chạy xa tới cả trăm mét.
Vào phòng, Nam Tịch Tuyệt cẩn thận cởi mũ và khăn quàng cổ của Lâm Lâm, bàn tay rộng lớn đầy yêu thương xoa xoa cái trán ướt mồ hồi, “Lâm Lâm, nói cho cha nghe nào, con muốn ăn gì?”
Đôi mắt An Lâm Lâm lấp lánh nhìn quanh phòng khách một lượt, bỗng dưng rơi xuống một thân ảnh quen thuộc, vui sướng kêu lên: “Man ngư!” Lời còn chưa dứt đã chạy thẳng tới mục tiêu kia.
Tần Tiểu Mạn đang đứng ở bàn lựa đồ ăn. Thấy món bánh ga-tô mứt dứa mà cô thích, mắt sáng lên, lập tức lấy mấy miếng thật to bỏ lên đĩa của mình.
Cố Lãng cùng mấy người quen uống vài chén, quay đầu phát hiện Tiểu Mạn nhà mình đang ăn uống rất thoải mái, bước qua ôm lấy cô, khẽ búng vào miệng, “Ăn cái gì mà vui thế?”
Tần Tiểu Mạn nhìn Cố Lãng trước mặt mọi người mà hành động không nghiêm chỉnh tý nào, vội vàng đút cho anh một miếng bánh. Mứt dứa làm cực kỳ ngon, ngọt mà không ngấy, vừa bỏ vào miệng lập tức tan ra, mềm mềm dính dính. Cố Lãng chằm chằm nhìn vành tai trắng nõn của cô, liếm liếm môi vẫn còn chút vị dứa hôn một cái.
Tiểu Mạn hoảng hốt che lấy tai của mình, trừng mắt nhìn anh, đang muốn nổi giận thì đột nhiên có cái gì đó lao vào ôm lấy chân cô.
“Man ngư, man ngư!” một bé gái nhỏ nhắn bụ bẫm rất thân thiết ôm chân cô, lúng búng nói.
“Lâm Lâm!” Tiểu Mạn vừa ngạc nhiên vừa vui sướng kêu lên, đặt chiếc đĩa trên tay xuống, khom lưng bế cô nhóc lên, “Ai za, con càng lớn càng nặng.” Tiểu Mạn nhìn xung quanh một chút, “Mẹ của con đâu?”
“Mẹ không đến, con đi với cha!” Con nít thấy người quen thì rất vui vẻ, cọ cọ lên ngực cô làm nũng, “Man ngư, thơm quá!”
Tiểu Mạn làm mặt xấu dọa cô, “Gọi là dì Mạn, không phải là Man ngư. Dám gọi sai nữa, dì không thèm chơi với con!” rồi thơm chụt một cái lên cái má phúng phính của Lâm Lâm.
Cố Lãng bị bỏ rơi chằm chằm nhìn gương mặt Lâm Lâm, giống Nam Tịch Tuyệt tới chín phần, tự nhiên thấy ngứa mắt.
Nam Tịch Tuyệt nguyên bản lúc này cũng bưng một đĩa cá trình lớn bước tới, đặt xuống dưới bàn, nhìn con gái nhà mình dính chặt lấy vợ Cố Lãng vừa ôm vừa nũng nịu không rời, trong ngực cũng toàn một vị: Chua!
An Lâm Lâm quấn quýt lấy Tiểu Mạn, Nam Tịch Tuyệt và Cố Lãng đứng bên cạnh một lúc cũng bị mấy người khác tới kéo đi.
Tiểu Mạn thấy Nam Tịch Tuyệt đi xa rồi mới nhỏ giọng hỏi Lâm Lâm: “Mẹ con thế nào rồi?” Cô đã lâu không liên lạc với An Nhiên. Gọi điện thì không ai nghe, đoán rằng cô ấy đã dời đi rồi.
Lâm Lâm cũng bắt chước giả vờ thần bí thì thầm: “Mẹ ở nhà.”
Tiểu Mạn kinh ngạc: “Cái gì, ở nhà?”
Lâm Lâm cắn ngón tay, “Là ở nhà của cha. Nhà to lắm. Mẹ đang ngủ.” Thấy vẻ mặt Tiểu Mạn ngây ngốc, Lâm Lâm giải thích, “Cha nói mẹ mệt, phải nghỉ ngơi cho khỏe.”
Tha lỗi cho cô đen tối. Tiểu Mạn nhìn trời, từ ngữ trong sáng đáng yêu từ lời đứa con nít sao vào đầu cô nó lại đen sì vầy. Tiểu Mạn nắm chặt tay, cô mà thấy An Nhiên, nhất định phải bóp chết cô ta. Cái cô này rốt cuộc có xem cô là bạn bè nữa không? Chuyện gì cũng không cho cô biết!
Lúc nhìn thấy phu nhân C trong truyền thuyết, Tiểu Mạn kinh hãi. Mẹ của Trần Thần, có phải hơi trẻ quá rồi không? Người phụ nữ ấy nhìn như công chúa vậy, đôi giày thủy tinh trong suốt, không búi tóc, không gài trâm mà buộc tóc đuôi ngựa. Dưới ánh đèn, nước mắt sướt mướt, cầm tay một cô gái tóc ngắn, đặt vào trong tay của Trần Thần, lúc này mặt mũi vô cùng tối tăm. Hai nhân vật chính sắc mặt đều không được tốt cho lắm. Tần Tiểu Mạn đứng dưới nhìn, có vẻ như nếu không phải phu nhân C giữ lại, hai người bọn họ dám đạp nhau ra xa cả vạn dặm lắm.
Bất luận thế nào, lúc thấy Trần Thần đeo nhẫn lên ngón tay vị hôn thế, sống mũi của Tiểu Mạn chợt cay cay. Cố Lãng đứng bên cạnh cô, đêm nay anh mặc âu phục màu đen, áo sơ mi bên trong màu rượu vang, cùng màu với cà-vạt, vẫn đẹp trai tới rối tinh rối mù như vậy. Anh đứng ngược sáng, cô khẽ tựa vào người anh.
Đan tay cô vào tay anh, từng ngón từng ngón một thật ấm áp, Cố Lãng chấn động, vội vã nắm chặt lấy….

Tiệc tan cũng đã quá nửa đêm.
Tần Tiểu Mạn đi vài bước đã không chịu nổi, ngồi lên ghế sofa. Đêm nay cô đi một đôi giày mới, cọ vào chân đau quá.
Cố Lãng nhìn xuống bàn chân đỏ ửng của cô, “Đợi một lát.” Bóng dáng cao lớn theo dòng người đi ra ngoài, rất nhanh đã không thấy đâu nữa. Vào giây phút anh biến mất khỏi tầm nhìn của cô, trong lòng đột nhiên chua xót. Phải chăng, hạnh phúc đến quá dễ dàng sẽ khiến cho người ta cảm thấy không phải sự thật? Vì sao, rõ ràng anh đang ở bên, vẫn sợ, chỉ một thoáng anh sẽ biến mất. Mà cô, cô vẫn chỉ có thể âm thầm yêu anh mà thôi.
Yêu một người rất nhiều, nhiều tới mức trái tim đau nhức khôn nguôi.
Lúc Cố Lãng trở về, đôi giày da đi đang đi đã đổi thành giày vải. Trên tay còn cầm một bọc màu xanh.
“Ở đâu ra vậy?” Tần Tiểu Mạn nhìn đôi giày trên chân anh. Loại giày này hổi nhỏ bọn họ thường hay đi. Tuy rằng kiểu dáng rất bình