Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.
đừng cố lợi dụng Cố Lãng. Mục đích của cô cũng chỉ là muốn khiêu khích Nam Cung Quân Như trở về mà thôi. Cố Lãng đâu? Cô cầm điện thoại của anh ta làm gì?”
Ngón tay thon dài tinh tế cầm lấy điện thoại, liếc mắt nhìn người đàn ông đang nằm trên giường thần chí không rõ, cười nói: “Anh ta ở cùng một chỗ với tôi. Đang ngủ, không mặc quần áo, xem ra là mệt muốn chết rồi.”
An Nhiên nghẹn giọng, tức giận trào lên, muốn gào thét một trận.
“An Nhiên, cô cũng đừng có khinh thường Nam Cung Yến tôi.” Giọng người kia dù trong trẻo nhưng lại lạnh lùng không gì sánh được, “Cố Nhị đương gia mấy hôm trước không biết vì sao muốn kéo lê cánh tay thương tật về nước, bây giờ vết thương bị nhiễm trùng, cơ thể nhiễm lạnh, hôn mê bất tỉnh rồi. Dù sao tôi cũng là bác sĩ, cứu người là trách nhiệm của tôi.”
“Anh ta không tự tới bệnh viện được sao?” An Nhiên phẫn nộ.
“Ai biết được?” Nam Cung Yến nghe được giọng nói tức giận của An Nhiên, tâm tình đột nhiên tốt hẳn lên, “Aron gọi điện trực tiếp cho tôi, nói Nhị đương gia tôn kính nhà hắn đang xách hành lý đi thì đột nhiên ngất xỉu. Mạng của anh ta bây giờ mà nói thì rất đáng giá. Tôi thấy chết mà không cứu được sao? Được rồi, nói chuyện với cô, cô biết được cũng chỉ bát nháo lên thôi. Có điều, anh ta thực chu đáo nha, biết tôi thích nhất hoa tu-lip.” Nói đến đây, giọng nói Nam Cung Yến đột nhiên trầm xuống, ưu thương khô cằn trong lòng chậm rãi sinh sôi, “Xem ra vợ anh ta phải rất hạnh phúc, ngay cả trong mơ cũng vẫn lo lắng cho cô ta. Tiểu Mạn là ai? Bạn cô phải không?”
Nghe như vậy, An Nhiên thở dài nhẹ nhõm, tốt quá, chỉ là hiểu lầm thôi. Nhớ tới Nam Cung Yến từ trước tới nay trước sau như một, lo lắng, “Bảo anh ta tỉnh dậy thì gọi điện cho Nam Tử, vợ anh ta sắp sinh rồi!”
Nam Tịch Tuyệt ngồi bên nghe không nhịn nổi, phì cười. Đã bao lâu rồi, không nhìn thấy vẻ nghịch ngợm này của cô ấy? An Nhiên trừng mắt nhìn anh một cái.
…
Lúc Cố Lãng tỉnh lại, Nam Cung Yến chuyển lại nguyên văn lời của An Nhiên. Anh vốn đang híp mắt vội ngồi bật dậy, loạng choạng vơ lấy quần áo mặc đòi đi ra ngoài.
“Ha ha, thật không giống anh tẹo nào.” Nam Cung Yến cười nhạo nói, “Anh bị ngu à?”
Nghe lời cô ta, Cố Lãng từ từ trấn tĩnh lại, vỗ đầu, “Chết tiệt, sốt tới mức đần cả người!” Đêm 30 vừa mới… với cô ấy xong, làm sao lại nhanh vậy! Có điều, anh vuốt vuốt ngực, tim vẫn còn đập thình thịch, cứ như muốn nổ tung lồng ngực ra luôn. Anh rất nhớ cô, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy nhức nhối toàn thân rồi.
Cố Lãng trở lại trên giường, Nam Cung Yến nhét cặp nhiệt độ vào miệng anh, có chút lo lắng: “Sao vẫn chưa hạ sốt chứ!”
Anh cáu kỉnh lôi cặp nhiệt độ ra, khẽ động đậy cánh tay trái: “Có sao đâu mà phải nhăn mặt!”
“Đừng lộn xộn, vết thương bị sưng to! Phải nghỉ ngơi hai ba ngày.”
Cố Lãng lấy di động gọi điện thoại cho Aron, “Tôi phải về nước, ngay-lập-tức!” Đảo mắt thấy Nam Cung Yến muốn nói cái gì, không nhịn được phất tay, “Đừng cản anh, anh phải về kết hôn!”
Nam Cung Yến tự tiếu phi tiếu nhìn anh, “Trước đây người ta theo đuổi anh, giờ anh lại theo đuổi cô ta, có ý gì đây?”
Cố Lãng chậm rãi mặc quần áo, “Sau đó, làm thành một vòng tròn. Nha đầu kia, mỗi lần nhìn thấy anh đều quay đầu chạy, cô căn bản không biết…”
“Không biết cái gì?” Nam Cung Yến hiếu kỳ hỏi.
“Không có gì.” Cố Lãng lắc lắc đầu, đầu óc bây giờ hãy còn đau nhức, cũng chẳng cầm theo cái gì, bỏ di động vào túi áo đi ra ngoài, ra tới cửa, làm như vô tình nói vọng lại: “Quân Như ở Tú Sơn, có lẽ bây giờ đã xuất gia rồi.”
…
Tần Tiểu Mạn tựa như âm hồn bất tán, mỗi ngày đều phất phơ bay qua bay lại trong nhà Nam Tịch Tuyệt. Lâm Lâm bám theo cô mãi cũng phát rầu, học người lớn cau mặt nhíu mày tựa như bà cụ non. Nam Tịch Tuyệt cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi An Nhiên: “Không nói cho cô ấy sao?”
An Nhiên cau mày nhìn cô, “Cô ấy không cho em nhắc tới Cố Lãng, vừa đụng tới là khóc. Em vẫn chưa tìm được cơ hội.”
Nam Tịch Tuyệt dè dặt: “Tiểu Nhiên, không phải là em cố ý trả thù đấy chứ?”
Tiểu Nhiên? Trong lòng An Nhiên đột nhiên nóng lên, khóe mắt cũng cay cay. Bỏ đi…, “Không có, em không phải cái loại ác nhân như thế.” Tuy rằng, nợ cũ nợ mới của cô với Cố Lãng cô còn chưa thèm tính sổ đâu.
Đồng hồ báo thức tíc tắc tíc tắc, trong căn phòng khách chỉ còn có hai người càng nghe lại càng chói tai. An Nhiên hít một hơi thật sâu, đi tới chỗ cửa bếp lấy cái tạp dề mà ngày ngày thím Lâm vẫn dùng để nấu nướng, “Em làm cái gì đó ăn đây,” dừng lại một chút, cô lại chỗ cái thớt gỗ, loay hoay thái nốt nửa củ su hào, cứng ngắc nói, “Hôm nay, cảm ơn anh!”
Nam Tịch Tuyệt nhíu mày, chằm chằm nhìn cô, cũng im lặng một chút mới nói: “Anh muốn ăn canh cà chua nấu trứng.”
An Nhiên xoay lưng lại, khẽ thở dài, đúng là cái đồ được đằng chân lân đằng đầu.
Nấu nướng xong xuôi cũng hơn tám giờ tối, An Nhiên khẽ khàng đi lên lầu, qua phòng của Lâm Lâm, định kêu Tiểu Mạn dậy. Ngọn đèn ngủ ở đầu giường vẫn sáng, Tiểu Mạn ôm Lâm Lâm, hai