XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.

gian vẫn không bị mài mòn. Hai người ở một chỗ, ghé sát vào nhau vẫn tự nhiên như ngày nào.
Không ngờ rằng má Đậu Phụ đỏ bừng, ấp úng nói không nên lời. Tiểu Mạn kinh ngạc tròn xoe mắt, “Chẳng lẽ cậu thật…”
Đậu Phụ ngượng ngùng gật đầu. Tiểu Mạn trêu chọc, “Thật là tiên tiến nha.” Rồi kín đáo đưa bọc khoai lang cho cô, “Mua cho cậu đấy.” Đậu phụ kích động quay sang thơm chụt lên má cô một cái, “Cậu là tốt nhất!”
Mấy nam sinh cùng học trước kia cùng nhau khiêng một thùng bia, cười toe toét đi vào. Nhâm Suất đi đầu, thấy Tần Tiểu Mạn rất nhiệt tình chào hỏi. Ấn tượng của Tiểu Mạn về cậu ta đã thay đổi 180 độ, nhìn cậu ta vẫy vẫy tay. Mấy nam sinh khác nhìn Nhâm Suất chớp chớp mắt rất lưu manh.
Tiểu Mạn không khỏi bùi ngùi, mấy người này thay đổi thật nhiều. Trước đây, Nhâm Suất không hề hòa đồng, không ngờ sau này lớn lên lại ra dáng nam nhi như vậy.
Cả nhóm vui vẻ tán gẫu, chán chê lại nói chuyện đông tây, hải ngoại. Chồng Đậu Phụ rất ra dáng rùa biển, nghe nói tới chuyện nước ngoài, càng cao hứng. Bỗng có ai đó nhắc tới Cố Lãng, lỗ tai mẫn cảm của Tiểu Mạn tự động dỏng lên.
“Cậu nói xem, Cố học trưởng may mắn quá!” Một người rõ ràng uống rượu đã ngà ngà say, giơ một tờ báo lên, “Thiên kim tiểu thư của Nam Cung gia để mắt tới anh ta, bây giờ sắp vào nhà đại gia rồi. Chúng ta đến đời nào mới bì nổi.”
Nhâm Suất vội vã bịt miệng cậu ta lại. Người nọ run tay, tờ báo rơi xuống chân Tiểu Mạn. Ngay mục tin giải trí, báo viết bằng tiếng Anh, nhưng người trong ảnh cô tuyệt đối không nhận nhầm, người đàn ông của cô, bị một mỹ nữ vô cùng thân thiết kéo tay, mỹ nữ kia cầm một bó hoa rất lớn, cười vô cùng hạnh phúc.
Đậu Phụ vốn chưa biết chuyện giữa cô và Cố Lãng, nhặt tờ báo lên, than thở: “Tiểu Mạn, bạn với cái người này xem ra không hy vọng rồi.”
Tiểu Mạn bĩu môi: “Gọi Phan Kim Liên, mình muốn hạ độc chết cái tên Tây Môn Khánh này!”






Tiểu Mạn lo sợ bất an gõ cửa. “Đến đây.” Một giọng nói quen thuộc truyền đến khiến trong lòng cô nóng lên, lo nghĩ tích trong lòng mấy hôm nay, cùng phẫn nộ, bi thương chỉ vì giọng nói kia mà lập tức tiêu tán, chỉ còn lại cảm giác ấm ức không chịu nổi.
Cửa mở, “Tiểu Mạn, sao em lại tới đây?” Trên mặt anh không hề có vẻ ngạc nhiên sung sướng như cô đoán, trái lại còn muốn trốn tránh, có vẻ như xấu hổ, âm cuối đột nhiên chùng xuống.
Lo lắng trong lòng Tiểu Mạn lại một lần nữa chậm rãi phình ra, cười miễn cưỡng, “Em tới tìm anh, không chào đón sao?”
Anh hất tay tỏ vẻ lơ đãng, do dự nói: “Nghe lời, đợi anh một chút rồi sẽ giải thích với em.” Nói xong liền muốn đóng cửa.
Tiểu Mạn đi trước một bước, chặn cửa lại, đẩy ra, “Em có thể vào ngồi một chút được không?”
Trời mưa suốt đêm.
Tần Tiểu Mạn ngửa đầu hứng lấy những giọt mưa. Gạt đi những giọt nước mắt đau lòng, thất tha thất thểu, không may trượt chân, đúng lúc ấy, một chiếc xe tải hạng nặng trờ tới….. Sau đó…..

“Sau đó, cậu muốn xuyên qua nữa phải không? Tốt nhất là xuyên vào cái thế giới trọng nữ khinh nam, gặp một gã giống hệt Cố Lãng, ngày nào cũng chà đạp đùa bỡn để giải hận?” An Nhiên thực sự không nghe nổi Tiểu Mạn cứ ngồi đó phán đoán lung tung, không khách khí cắt ngang, móc di động ném sang, “Này, gọi điện thoại hỏi một câu không phải là xong sao? Lau khô nước mũi đi, đừng làm chuyện mất mặt nữa!”
Đậu Phụ và Nhâm Suất, vì lo lắng mà đi theo, nhìn nhau, tiếp tục im lặng. Họp lớp cuối cùng kết thúc chỉ vì một tờ báo. Đại tỷ Đậu phụ bây giờ đặc biệt muốn hành hung cái người mua tờ báo chết tiệt kia một trận. Tiểu Mạn vừa thấy nó xong, khí lạnh bốc lên tận trời, uống liền hai chén rượu, cầm lấy túi xách, bỏ lại một câu “Đi WC.” rồi mất dạng.
Đậu phụ cho rằng cô trong lòng khó chịu, vào nhà vệ sinh một lúc thôi, cũng không để ý. Cũng may Nhâm Suất vội vàng kéo cô đi tìm Tiểu Mạn. Cô mới biết hóa ra Tiểu Mạn nhà mình sắp tu thành chánh quả, bị đả kích như vậy, đạo hạnh “ngàn năm” xem ra bị hủy bỏ mất rồi.
Hai người đi theo cô tới sân bay, phát hiện ra cô muốn mua vé máy bay đi Mỹ. Hình như quên mất không mang tiền, cô lục túi trái, túi phải, cuối cùng đưa một tấm thẻ màu xanh ngọc cho nhân viên sân bay. Cô nhân viên vốn ngạo mạn, khinh thường, vừa thấy tấm thẻ đã bật người đứng dậy, hai tay cung kính đưa vé cho Tiểu Mạn.
Đậu Phụ và Nhâm Suất đuổi theo, sau đó, chẳng biết cái cô tên An Nhiên này từ đâu chui ra, phong tỏa sân bay, lôi Tiểu Mạn về. Tiểu Mạn vừa ngồi xuống đã bắt đầu khóc, kể lể tuốt tuồn tuột mấy cái suy đoán bi thảm nhất mà cô nghĩ ra được.
Nhâm Suất không ngờ lại rơi vào tình huống này, xấu hổ sờ sờ mũi nhìn đi chỗ khác. Đậu Phụ âm thầm cảm phục An Nhiên, nhìn cô dáng người thấp bé, gầy teo, không ngờ lại có khí thế như vậy. Một chiếc áo da màu đen, bên trong mặc áo len cao cổ đỏ rực, tóc nâu uốn xoăn xõa trên vai, tựa như đối nghịch với màu mắt đen thuần khiết. Chậc, cái này mới gọi là đẳng cấp. Nói rồi cúi đầu nhìn Tiểu Mạn khóc lóc thê thảm, lắc đầu, cái này gọi là chênh lệch.
“Mì