Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1436 lượt.
nh không gọi đâu!” Tiểu Mạn thút thít, cầm khăn tay chùi nước mũi, “Mình chờ anh ấy, anh ấy cho mình, cho mình một lời giải thích.” Ánh mắt đột nhiên trống rỗng rồi lại đùng đùng đứng dậy, “Đừng cản mình, mình muốn đi để hỏi cho rõ!”
An Nhiên đẩy cô ngồi xuống, “Bạn bình tĩnh chút không được sao? Cứ như bạn, cả ngày khóc lóc, thì đòi tranh giành cái gì với ai?”
Tiểu Mạn lại càng nghẹn ngào, “Cần gì phải tranh giành với ai, mình mới không cần anh ta!” Bây giờ, cô cảm thấy mình thất bại vô cùng. Tô Lê Thâm thì bị người ta ngấm ngầm thông đồng với nhau đuổi đi rồi, Cố Lãng thì ở cùng với người khác, cả chuyện đính hôn cũng đăng báo luôn.
Nỗi buồn đổ lỗi cho người. Đó chính là cảm giác của An Nhiên bây giờ. Cô có đọc qua tờ báo, đoán rằng chắc chắn sẽ xảy ra chuyện này. Hiếm khi An Nhiên mở miệng cầu xin mình, Nam Tịch Tuyệt chỉ hận chính mình không thể lái máy bay đưa cô đi, không thèm để ý tới ai, mặc sống mặc chết phong tỏa sân bay để vợ mình tìm người. Cô vuốt vuốt tóc, mở di động của Tiểu Mạn, tìm số của Cố Lãng.
“Nghe đi này!”
Tiểu Mạn hoảng hốt nhận điện thoại, vừa đặt tai nghe chưa được một phút đồng hồ, đã giơ tay bụm miệng, lập tức cúp máy.
“Sao vậy?” An Nhiên nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của cô, lo lắng ngồi xuống hỏi. Trong cuộc đời đen tối của mình, nhờ có cô bạn ngốc nghếch này cho cô thêm sức mạnh, cô mới có thể chống đỡ được. An Nhiên vốn không phải loại con gái hiền lành, đối nhân xử thế cũng sắc bén, có điều, chỉ có Tiểu Mạn là cô xem như bạn tốt nhất của mình.
“An An!” Tiểu Mạn ôm lấy cô khóc lớn, “Là, là con gái nghe điện thoại! Mình phải làm sao bây giờ?” Bây giờ ở bên Mỹ đang là nửa đêm mà!
Khi chúng ta lớn lên, có những nỗi đau mà ngay cả người thân trong nhà cũng không cách nào chia sẻ, nói chi là bạn bè?
Ánh mắt An Nhiên trở nên lạnh lẽo, vỗ vai an ủi cô: “Đừng khóc, về chỗ của mình ở tạm đi.” Rồi quay lại nói với Đậu Phụ, “Phiền bạn giúp mình nói với cha mẹ cô ấy một tiếng, bảo rằng cô ấy qua chỗ mình chơi.”
Đậu Phụ kinh ngạc gật đầu, nhìn cô đỡ Tiểu Mạn rời đi, tự dưng buột miệng thốt ra một câu: “Xin lỗi, chúng ta từng gặp nhau ở đâu phải không?”
An Nhiên sửng sốt, cười nói: “Mình là bạn hồi đại học của Tiểu Mạn, có lẽ lúc bạn đến thăm cô ấy có gặp qua chăng?”
Nam Tịch Tuyệt dẫn theo người chờ bên ngoài sân bay, thấy An Nhiên và Tiểu Mạn đi ra, vội vã chạy ra đón. Người qua đường thấy một bọn họ khí thế bức người lại vây quanh hai cô gái không khỏi mướt mồ hôi.
“Làm sao vậy, cô ấy không sao chứ?” Nam Tịch Tuyệt dịu dàng hỏi. Mấy gã theo sau anh không khỏi toát mồ hôi hột, đại đương gia gần đây dịu dàng phát khiếp =.,=!
An Nhiên né tránh bàn tay anh, không khách khí mắng: “Anh em các người, con mẹ nó, chẳng được lấy một người tốt. Nói cho lão nhị các người biết, dám bắt nạt Tiểu Mạn, đừng mong tôi để yên!”
Bị mắng mỏ một trận, đám người kín đáo lau mồ hôi.
Nam Tịch Tuyệt ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu ngoan ngoãn đáp: “Biết rồi!”
Lúc trở về, Nam Tịch Tuyệt thấy thời tiết không tốt lắm, tự mình lái xe đưa hai người về thành phố S. Thấy An Nhiên có vẻ giận, anh vội thêm vào: “Đi đường cao tốc, không thể nhanh bằng ngồi máy bay được.”
An Nhiên đỡ Tiểu Mạn ngồi vào trong, Tiểu Mạn lăn qua lăn lại cũng mệt mỏi, dựa đầu vào vai An Nhiên ngủ, miệng vẫn còn thì thào: “Thạch tín, thuốc trừ sâu DDVP” các loại… Nam Tịch Tuyệt mở điều hòa trên xe, nghĩ ngợi một chút, cũng cởi áo khoác ra đưa cho An Nhiên.
Áo da hàng hiệu, có thể nhìn thấy lớp lót bằng lông cao cấp mềm mại màu nâu nhạt. An Nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn môi không thèm nhận.
Tiếc là cô đã quên, người nào đó bản tính ương ngạnh, quen ép buộc người khác. Thấy cô không nhận, Nam Tịch Tuyệt đứng dậy, nhanh chóng chặn lấy hai bàn tay cô vung lên, khoác áo vào cho cô cẩn thận mới buông.
Chờ anh ngồi lại ghế lái, An Nhiên giận dỗi muốn cởi áo ra. Nam Tịch Tuyệt nhìn qua kính chiếu hậu, ho khan một tiếng, “Chú ý giữ ấm, Lâm Lâm buổi tối ngủ với em, lỡ như em bị cảm…” dừng lại một chút đầy ý tứ. Sau đó thỏa mãn thấy người nào đó mặt mũi nhăn nhó mặc áo trở lại. Tuy rằng phân nửa cái áo choàng lên người Tiểu Mạn, thế nhưng, dù sao cũng vẫn cảm thấy mùi của anh.
“Ừm.” An Nhiên gật đầu, nghiêng mặt nhìn theo, ánh mặt trời chiếu lên người cô, có vẻ đau thương nào đó không gì sánh nổi, “Tôi không phải người mẹ tối. Lúc đó, thân thể không khỏe, tính tình cũng xấu, đều là nhờ Tiểu Mạn chăm sóc cho nó.”
Đây là lần đầu cô chủ động nói đến chuyện tình lúc bọn họ xa nhau, Nam Tịch Tuyệt lẳng lặng nghe, mong cô nói thêm điều gì, có phải không, như vậy anh có thể gần cô thêm một chút? Thế nhưng, An Nhiên vẫn yên lặng, nhất thời, cả hai đều không nói gì.
Cô đi tới điện thoại bàn, nhấc máy bấm số của Cố Lãng.
“Xin chào.” Là giọng nữ.
An Nhiên cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên là cô, Nam Cung Yến.”
Bên kia dừng lại một chút, rồi kinh ngạc nói: “An tiểu thư.”
“Là tôi,” An Nhiên lạnh lùng, “Nói cho cô biết,