Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Thiên Thảo
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.
người mình thích như vậy, cho dù vĩnh viễn kì tích không xuất hiện, em vẫn cam tâm tình nguyện. Huống chi, có vận mệnh an bài, em có thể cùng anh một chỗ. Như vậy, vô luận phát sinh tình huống như thế nào, gặp gỡ phải tao ngộ quái dị ra sao, có thể cùng người mình thích ở bên nhau là quá đủ rồi." Tư Nam ngẩng đầu nhìn vào mắt Uông Phong Lân, tự nhiên đưa tay vuốt ve tóc của anh, "Dù cho anh có biến thành chó thì cũng có quan hệ gì đâu?"
"Tư Nam..." Cho nên lời nói chính là cũng đã trở nên dư thừa, chỉ có nụ hôn thật sâu, trao nhau mùi vị của nhau, nước bọt thậm chí là máu thịt của nhau.
Tự nhiên dìu anh ra khỏi bồn tắm, thay anh lau khô thân thể, giúp anh mặc đồ ngủ. Không hề giống như là lần đầu tiên trần trụi trước mặt nhau, hết thảy đều tự nhiên như đã ở bên nhau rất nhiều năm. Tư Nam đỡ Uông Phong Lân đến ngồi trước giương, thay anh sấy khô tóc, sau đó đưa anh nằm lại trên giường thật ngay ngắn.
"Tốt rồi," chỉnh chăn mền thẳng thớm, "Anh ngủ đi! Hôm nay anh đã tỉnh lại nhiều rồi!"
"Thật hi vọng hai tháng này nhanh chóng kết thúc!" Uông Phong Lân thở dài, hi vọng thân thể mình có thể hồi phục nhanh một chút, sau đó có thể an tâm ôm em vào lòng.
"Sẽ qua nhanh thôi." Tư Nam xoa xoa tóc anh trấn an, "Em phải đi tắm rửa cho A Kim đây."
"Uh, được!" Ôi, dù sao đều là mình, như vậy thì cứ hưởng thụ đi! Uông Phong Lân nhắm mắt lại, "Gạo lức."
Tư Nam đem cửa phòng dành cho khách đóng lại cẩn thận, liền nhìn thấy Mạnh Ba ở phòng bên cạnh đi ra.
"Anh Đường?" Mạnh Ba nhìn Tư Nam, bản thân hình như nghe thấy phòng bên có tiếng nước chảy, cho nên muốn qua xem thế nào, thế nhưng lại thấy Tư Nam từ trong phòng đi ra
"Phong Lân mới vừa tỉnh lại, tôi giúp anh ấy tắm rửa, bây giờ đã ngủ lại rồi." Tư Nam gật đầu với Mạnh Ba.
Giúp anh ta tắm rửa? Nghe thấy câu đó, Mạnh Ba ngốc ra một chút, cũng không phải là hộ lí, tại sao lại phải giúp anh ta tắm rửa...
"Không có việc nữa thì tranh thủ nghỉ ngơi sớm một chút đi!" Tư Nam cười cười với hắn, cũng biết bản thân mình nói đến tắm rửa giống như là đang làm cái gì, bất quá cũng không sao cả, dù sao cả hai người cũng đã thừa nhận lẫn nhau, sớm muộn gì cũng công khai ra thôi.
"Gấu gấu!" (Cười cái gì vậy?)
"Cười anh đáng yêu quá!" Tư Nam để trần nửa thân trên, ngồi xổm xuống xoa xoa mớ lông vàng trên đầu A Kim, "Nếu anh vẫn như vậy thì rất tốt đó!"
"Gấu gấu!" (Anh mới không cần đó!) cười sao mà đáng yêu quá đi mất! Khoảng cách sao gần thế, vội vàng vươn đầu lưỡi ra liếm a liếm a!
"Bại hoại!" Tư Nam chợt lách người sau đó đứng dậy, nhìn đến bộ mặt ki ki bởi vì không liếm đến được đôi môi của mình mà vẻ mặt tràn đầy thất vọng, cười ha ha.
"Gâu gâu!" (Em mới bại hoại!) không cho anh liếm là sao!
"Được rồi! Đừng làm loạn nữa! Ngày mai sẽ có rất nhiều người tới đây, sẽ rất hỗn loạn đó, hôm nay đi ngủ sớm một chút nào, còn phải đối phó với bọn họ!"
"Gâu!" (uh!) vậy em cởi quần đi!
Tư Nam xoay người cởi quần ra, nước ấm từ vòi sen bắt đầu chảy ra.
"Gấu gấu!" (Đừng có mà không để ý đến anh như vậy chứ!)
"Lại đây!" Tư Nam xoay người cười cười.
Bạn chó vàng to con vội vàng phóng tới, cọ cọ rồi lại xát xát lên trên cặp đùi bóng loáng của Tư Nam.
"Đừng cọ nữa!" Tư Nam ngồi xổm xuống, "Không được nhìn lén em!"
"Gấu!" (Được rồi!) nhưng mà anh muốn hôn em nha!
"Ha ha, nhìn kĩ lại, thật là giống mà!"
"Gấu?" (Giống cái gì?)
"Chính là Uông tổng anh tuấn đẹp trai thật sự rất là giống A Km nha!" Tư Nam giúp ki ki vò vò mớ lông vàng trên người.
"Gấu gấu!" (Cái gì nữa trời!) Sao lại như vậy chứ? Anh đẹp trai như vậy, như thế nào có thể giống với một con chó chứ?
"Hi hi..." Tư Nam xoay người lấy một ít sữa tay đánh bông trên lòng bàn tay rồi sờ loạn lên người A Kim, "Anh có tưởng tượng đến tình cảnh khi anh quay lại cơ thể kia, em cũng giúp anh tắm rửa như bây giờ?"
"Gấu gấu!" (Em xấu quá đi!) nói không cho anh nghĩ, tự mình lại còn đi nói ra, rõ ràng là khiêu khích trắng trợn anh má Nếu anh lại nghĩ loạn, sau đó xịt máu mũi, em lại còn muốn đá anh ra ngoài! Em xấu xa!
"Hi hi, đang mắng em trong bụng à?" Tư Nam cầm lấy vòi sen phun nước vào A Kim, "Em cố ý đó!"
"Ô..." Em như thế nào có thể như vậy chứ?
"Thật ra, em cũng muốn như vậy!" Tư Nam tiếp tục cười nói, nhìn vẻ mặt ai oán của đại cẩu, thật sự rất thú vị.
"Gấu gầu gấu gâu!" (Chờ anh sau khi anh khỏe lại rồi biết!)
"Anh đang định nói, chờ hai tháng trôi qua sao?" Tư Nam xả hết bọt sữa tắm trên người A Kim, "Anh thật sự có cảm thấy sau khi hai tháng qua đi, anh sẽ có biện pháp với em sao?"
"Ô..." Em càng ngày càng xấu mà! Bất quá bại hoại kiểu gì sao vẫn đáng yêu như vậy chứ hả!
Sáng sớm.
Tư Nam mở mắt, nhưng lại nhìn thấy khuôn mặt của Uông Phong Lân gần trong gang tấc: "Hả!" Anh vào từ lúc nào? Hơn nữa lại còn ngang nhiên nằm ở trên giường!
"Bảo bối, hư!" Ngón tay Uông Phong Lân đè lên đôi môi Tư Nam, "B