Tác giả: Thiên Thảo
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.
ĩ loạn tới mức độ nào nữa rồi.
"Được rồi, vương tử hôn vương tử tỉnh lại là có thể chứ gì?" Đưa tay vuốt ve khuôn mặt đang nhíu lại của Tư Nam, "Vậy tối nay em tắm với anh hay là tắm với A Kim?"
"Có phải trong đầu anh toàn là chuyện đó không hả?" Tư Nam nhăn mặt cau mày.
"Hi hi, vậy rốt cuộc là em tắm cho ai?" Vẻ mặt Uông Phong Lân tràn ngập chờ mong.
"Tối rồi tính!" Tư Nam đứng dậy, cười yếu ớt nhìn người trên giường giả bộ ngoan, "Anh không nói cái này, em còn chưa nghĩ tới. Em cũng nhìn thấy em em khỏa thân rồi, em còn chưa nhìn thấy anh nha."
"Hả?" Uông Phong Lân động nửa người, cởi nút áo, "Anh lập tức cởi ra cho em coi, anh không ngại!"
"Hứ, em thèm vào!" Trừng mắt nhìn anh một cái, "Còn nữa, anh có nghĩ tới không vậy, buổi tối anh hôn mê, vậy nếu anh ngủ trên giường em thì A Kim làm sao bây giờ?"
"Hử? Cái này..." Nói cũng phải, nếu như mình hôn mê bất tỉnh ngủ ở trên giường Tư nam, vậy thì A Kim có tri giác chẳng phải sẽ không có chỗ ăn đậu hũ của Tư Nam sao? "Được rồi, lúc anh hôn mê, vậy thì để anh ở phòng dành cho khách đi!"
"Dạ!" Tư Nam gật đầu, "Bây giờ, anh ngủ tiếp đi."
"Được." Nằm xuống một lần nữa, "Tối nay sẽ cởi sạch sẽ cho em nhìn sau!"
"Anh ngủ đi!" Nhăn mặt nhăn mũi với anh một cái, giả bộ làm mặt quỉ, xoay người đi ra ngoài.
Nhà họ Đường.
Đường Chính Sâm cùng Đường mẹ hỗ trợ vệ sĩ đưa Uông Phong Lân đang hôn mê vào trong phòng dành cho khách đối diện phòng của Tư Nam. Đường Tư Viễn vội vàng chiêu đãi Mạnh Ba cùng Kiệt Nhĩ, an bài hai người ở phòng đối diện của mình, cũng chính là phòng cách vách với phòng Uông Phong Lân. Mà Tư Nam ở bên kia lại giống như là mọi chuyện không liên quan tới mình, cùng trốn trong phòng với A Kim.
"Tư Nam à," Đường mẹ đẩy cửa phòng Tư Nam ra, lại nhìn thấy A Kim đang đứng hai chân trong góc tường, mà Tư Nam thì đang ngồi ở bàn đọc sách, "Các con làm cái gì vậy?"
"Phạt đứng đó mẹ!" Tư Nam bộ mặt rất là hiển nhiên, "Hôm nay A Kim rất là không ngoan, cho nên con phạt cục cưng phải đứng!"
"Thiệt tình, nó chỉ là một con chó thôi mà!" Đường mẹ thở dài bất đắc dĩ đảo đảo hai mắc, thật sự là không chịu được, rốt cuộc là A Kim có chỗ nào không phù hợp hay là hai đứa con của mình không phù hợp vậy? Đứa lớn thì suốt ngày kiếm chuyện chọc ghẹo con chó già, thường thường nói ra những câu chẳng thể hiểu được với chó; còn đứa con út lại càng kì quái hơn, cư nhiên đi phạt con chó phải đứng, nhưng mà A Kim cũng kì quái không kém nghe lời dựa chân dứng ở góc tường, bộ dáng cũng quá sức buồn cười rồi!
"A Kim, chúng ta ra ngoài sân chơi ném đĩa có được không?" Tư Nam cười nhìn về A Kim.
"Gâu!" (Uh!) Em chính là không muốn để cho anh tỉnh lại! Em còn muốn chơi ném đĩa để bắt anh lăn qua lăn lại! Em chính là cố ý! Nhưng mà, em cần gì phải cười rạng rỡ như vậy hả? Em cười như vậy, anh căn bản là không có khả năng cự tuyệt em, trò chơi có ngu ngốc tới đâu anh cũng tình nguyện cùng chơi với em.
Nhìn A Kim vẫy vẫy đuôi đi theo sau mình, Tư Nam không có đi xuống dưới lầu, mà đi về phòng của mình, "Được rồi, không hành hạ anh nữa!" Vào phòng đóng cửa lại, "Anh muốn tự mình ăn cơn hay là A Kim ăn?"
"Gâu!" (A Kim ăn.) Anh cũng không muốn để mình ăn mà tiêu hóa không được, hơn nữa A Kim ăn hình như có thể hưởng thụ được sự chiếu cố của Tư Nam.
"Ha ha, ngủ thẳng tới nửa đêm tỉnh lại, coi như là Thiếu Nữ U Hồn nha!" Tư Nam nghĩ tới nửa đêm Uông Phong Lân tỉnh lại, đi đi lại lại trong hành lang, bị anh hai hay là ba nhìn thấy, sau đó thì hù dọa... "há há..."
"Gấu gấu!" (Em cười cái gì đó?) sao tự nhiên đột nhiên cười thành tiếng vậy?
"Chỉ mong, bọn họ sẽ không bị anh hù dọa." Tư Nam giống như đang tự lầm bà lầm bầm với mình, sau đó đi lại bàn ngồi xuống.
"Cốc... cốc..." Có người gõ cửa.
"Vào đi!" Tư Nam đứng dậy mở cửa ra, "Anh? Vào đi, có việc gì à?"
"Tư Nam," Đường Tư viễn đi vào trong phòng, xoay người đóng cửa lại, "Em nói thật với anh đi, tại sao Uông tổng nhất định phải đến nhà chúng ta?"
Tư Nam nhìn A Kim ngồi bên chân một chút, nhún vai: "Em làm sao biết được? Chắc là anh ấy muốn thông qua việc mọi người tụ họp mà khảo sát nhân viên trong công ti đó!"
"Em nghĩ anh ngu như vậy hả?" Đường Tư Viễn đi lại ghế ngồi xuống, nhìn A Kim bên cạnh Tư Nam một chút, "Nếu như chuyện đơn giản như vậy, anh cũng không cần phải hỏi em. Anh nghĩ, Uông tổng cùng với em và A Kim có quan hệ bí mật nào đó mà những người khác không biết!"
"Gấu gấu!" (Tính ra mi cũng thông minh!) bất quá, mi nhất định sẽ không thể thông minh như Tư Nam đoán ra chân tướng được, quả nhiên người ta thích đúng là nhân tài thông minh nhất nha, A Kim ngửa đầu cười toe với Tư Nam.
"Anh, có một số việc, chân tướng sẽ không thể tưởng tượng được đâu." Tư Nam đưa tay sờ sờ mớ lông vàng trên đầu A Kim, "Cho nên, anh thông minh như vậy, không cần biết cũng không sao cả!"
"Em nói như vậy, nhất định là có cái gì rồi!" Đường Tư Viễn cong khóe miệng cười một chút, "Anh có thể biết đại