Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Thiên Thảo

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

nhìn tới nhìn lui kiểu gì cũng chỉ là công nhân viên chứ quèn, mà Lí Hoán kia ngoạn trừ tiền lương mỗi tháng từ công ti chúng ta, tháng nào cũng đều đặng có một số tiền cao gấp ba lần tiền lương chuyển vào tài khoản của gã."
"Từ đâu ra?" Uông Phong Lân nhíu mày.
"Không biết, tiền là từ đại lục chuyển vào, nhưng mà mỗi lần đều là từ những ngân hàng khác nhau, hơn nữa là tiền mặt chứ không phải là chuyển khoản." Tu đối với việc không phát hiện ra được đối phương khóe miệng liền giật giật, phải biết rằng A Kha vì điều tra những việc này cùng mấy người quản lí bên ngân hàng đánh chém tưng bừng, cũng không để ý đến hắn!
"Làm việc chú ý chút!" Uông Phong Lâm lại cười lạnh, "Như vậy có đầu mối gì không?"
Tu gật đầu: "Cùng một người gởi tiền,"
"Là hắn ta sao?" Ánh mắt Uông Phong Lân giống như là khinh thường khi nhắc đến cái người có tên kia.
"Đúng vậy!" Tu gật đầu.
"Mấy người tôi nói cậu chú ý, cứ tiếp tục theo dõi." Uông Phong Lân quay qua Mạnh Ba cùng Kiệt Nhĩ, "Còn phải làm phiền các cậu, trong những ngày tôi hôn mê, đặc biệt chú ý tới những kẻ ra vào. Ngoại trừ Tu cùng Tư Nam, những người khác đến gặp tôi thì ít nhất một trong hai người phải có mặt ở đây.
"Tôi cũng vậy sao?" Một thanh âm trong trẻo vang lên từ ngoài cửa, theo sau đó là một thanh niên xinh đẹp xuất hiệt, hàng mi thật dài nhướng lên, khóe miệng cong cong mỉm cười.
"Lâm?" Bốn người trong phòng đồng loạt cất tiếng.
"Ha ha, nhìn thấy tôi ngoài ý muốn lắm à?" Ngô Cam Lâm cười đi vào trong, khóe mắt liếc qua con chó trên ghế, "Linh hồn thật là trống rỗng nha!"
"Nó mới bị người ta bóp cổ, thiếu chút nữa thì chết đó, linh hồn không còn đầy đủ cũng chẳng có gì lạ!" Uông Phong Lân phản ứng lại cực nhanh trả lời.
"Uh, chủ nhân của con chó này rất quan trọng với cậu." Lâm le lưỡi đối với Uông Phong Lân, người không biết thật sự rất khó tưởng tượng ra được, thanh niên đáng yêu mặc T-shirt in hình mấy nhân vật hoạt hình lại chính là bác sĩ nổi tiếng Ngô Cam Lâm, chỉ cần cậu ta nói không cứu người nào, thì chẳng khác nào đã cầm giấy báo tử.
"Đúng vậy!" Uông Phong Lân thắng thừa nhận.
"Hơn nữa, tôi đã gặp cậu ấy rồi." Lâm có chút đắc ý lộ ra nụ cười tươi rói với Uông Phong Lân, "Nhìn rất là đáng yêu nha!"
"Chú ý hình tượng chút." Tu cười với bạn, "Thân là bác sĩ nổi tiếng vạn người ngưỡng mộ, cậu giống y như là trẻ con đang chê kẹo đường nha, rất là phá hủy hình tượng!"
"Oh, thấy rõ như vậy sao?" Cười trả lời Tu, thế nhưng hai mắt lại nhìn tới khuôn mặt đang bắt đầu đen lại của Uông Phong Lân.






"Rất là rõ ràng!" Uông Phong Lân mặt mũi đen sì, "Nhiều người đang chờ cậu cứu mạng như vậy, cậu tới đây làm cái gì?"
"Thật ra, tôi không phải tới nhìn cậu." Lâm nhướng nhướng lông mi cười cười, "Tôi đến xem em họ tôi có mệt quá hay không đó mà, có bị người khác ăn hiếp hay không..."
"Tôi tốt lắm, không cần anh tới thăm!" Phan Già lạnh mặt dựa vào cửa, "Anh lần này đừng mong lôi tôi đi lãnh đạn thay!"
"Không cần như vậy mà! Làm như vậy người ta rất thương tâm nha!" Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Lâm lập tức hiện ra tình trạng ủy khuất, tâật sự là làm cho người khác thương mến.
"Đi chết đi!" Đáng tiếc không hề có tác dụng với Phan Già, nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
"Bất quá, Phong Lân, lễ tân công ti cậu rất đáng yêu nha!"
"Chết đi!" Bốn cái miệng lại tiếp tục đồng thanh.
"Đúng rồi, anh vào bằng cách nào?" Kiệt Nhĩ đột nhiên nhớ ra, nếu không có hẹn trước, lễ tân dưới đại sảnh không nhận ra cậu ta, không có lí do nào cậu ta có thể trót lọt mà đi thẳng lên tầng mười tám được.
"Ôi, chẳng lẽ cậu không biết xinh đẹp chính là giấy thông hành sao?" Lâm vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của mình, vẻ mặt bây giờ tuyệt đối là đáng yêu đến phi thường luôn.
"Đúng là không biết xấu hổ, chưa từng nhìn thấy người nào không biết xấu hổ như vậy!" Uông Phong Lân thở dài bất đắc dĩ.
Tu gật đầu: "Công nhận!" Lần này hắn cũng đứng về phe ông chủ của mình rồi.
"Đều là mấy tên máu lạnh!" Lâm đứng dậy, "Chẳng muốn dây dưa với mấy tên hôi hám các cậu chút nào." Giống như là chuẩn bị rời đi, nhưng mà xoay người quay lại nói vào bên tai Uông Phong Lân âm lượng chỉ đủ để hai người nghe được, "Cơ thể cậu không có bất kì vấn đề gì, cho nên, cậu không phải bị bệnh mà hôn mê. ha ha." Nói xong, đứng dậy giũ giũ vạt vào T-Shirt, cất bước rời đi.
"Tên này là tới định quấy rối phải không?" Uông Phong Lân thật sự rất muốn nổi điên.
"Ít nhất anh ta cũng cho chúng ta biết an ninh của tòa nhà này có sơ hở." Trong tay Mạnh Ba không biết có thêm một cái Notebook, "Anh ta cũng không phải dựa vào sự xinh đẹp để đi vào đâu!"
"Hả?" Ba người khác lập tức chú ý tới.
"Anh ta đến trước quần lễ tân đưa ra giấy thông hành, hẳn là thẻ từ có thể đi thẳng lên tầng mười tám." Mạnh Ba chỉ vào hình ảnh camera theo dõi chụp lại được rồi giải thích, sau đó ngẩng đầu nhìn Uông Phong Lân.
Uông Phong Lân nhíu mày nhìn về phía Tu: "Năm ngoái lúc có người muốn giết tôi