Tác giả: Thiên Thảo
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.
g tường, chế ngự cơn kích động.
"Phong Lân, Tư Nam..." Tu gõ cửa hai cái, liền đẩy cửa phòng Tư Nam ra, "Cái kia..." Tu vừa đẩy cửa ra thì nhìn thấy Tư Nam đem Uông Phong Lân ép vào tường, lặng đi một chút, "Tôi đã sắp xếp lại toàn bộ hệ thống an ninh của công ti chuyển sang nhận diện bằng dấu vân tay rồi, sẽ lập tức cho người đi lấy vân tay của hai người.
"Dạ!" Tư Nam gật đầu, nửa thân trên hoàn toàn dựa vào người Uông Phong Lân đang đứng tựa vào tường.
"Biết rồi!" Uông tổng bị cắt ngang nụ hôn nên rất không vui trợn mắt nói cộc lốc với Tu.
"Không quấy rầy hai người." Tu nói xong lui ra ngoài đóng cửa lại, sau đó đứng trước cửa ngẩng người, Phong Lân chẳng phải không giống mình sao? Chẳng lẽ Phong Lân giống A Kha? Tại sao có thể như vậy...
"Tu, anh có khỏe không?" Thước Nhã nhìn Tu đang ngẩn người, "Làm sao vậy?"
"Oh? Không, không có gì!" Tu lắc lắc đầu đi về phòng làm việc của mình.
"Là lạ hè!" Thước Nhã hừ một tiếng, ngồi trở lại vị trí của mình.
"Nhìn thấy thứ không nên nhìn, tất nhiên sẽ trở nên là lạ rồi!" Phan Già đứng trước bàn Thước Nhã, nhét một viên chocolate đắng vào miệng, hai mắt nghiêng nghiêng nhìn về cánh cửa phòng làm việc đang đóng chặt của Tư Nam.
"Thứ không bên xem?" Thước Nhã nhìn theo ánh mắt Phan Già, lộ ra nụ cười hiểu ý.
Trong phòng.
"Bị Tu thấy rồi." Tư Nam nhìn Uông Phong Lân, hai mắt lóe lên.
"Thì tính sao?" Nhướng nhướng lông mi lên như chẳng có gì, lần nữa hôn lên môi em.
"Đừng..." Vội vàng đẩy đầu anh ra, "Anh muốn để cho toàn bộ bảo vệ thấy hết à?"
"Ha ha," Uông Phong Lân nghiêm túc nhìn em, "Anh rất muốn nói cho toàn bộ thế giới này biết em là của anh!"
"Ngu ngốc quá đi!" Tư Nam giận dữ xoay người liếc anh một cái, tát yêu thêm một cái, "Đi thôi, em đưa anh lại!"
"Bảo bối..."
"Còn muốn gì nữa?"
"Em đáp ứng anh mà!" Uông Phong Lân nắm lấy tay áo Tư Nam.
"Nói ngốc nghếch gì đó, ai đánh ứng anh cái gì hả!" Bĩu môi khẩu thị tâm phi, hơi cúi đầu, trên má đã đỏ bừng.
"Đáp ứng anh rồi mà!" Tiếp tục lắc lắc ống tay áo của em.
"Được rồi! Anh có đi không hử?" Giọng điệu của Tư Nam vốn là nửa giận dữ nữa nũng nịu.
"Vậy thì gọi anh một tiếng đi." Uông Phong Lân được voi đòi tiên bộ dáng hoàn toàn bị hủy hoại thành người xấu.
"Em không cần!" Thẹn thùng cúi đầu, dùng khóe mắt liếc anh, "Nhanh lên một chút nào, quay về giường mau đi."
"Lên giường?" Uông Phong Lân tiếp tục đùa dai với bảo bối của mình.
"Còn như vậy nữa em thả anh lại bây giờ!" Tư Nam chun chun mũi, bộ dáng giả bộ mất hứng.
"Được rồi, anh để em đỡ về là được mà." Đầu hàng dựa vào thân hình mềm mại nhưng lại có thể tiếp cho mình biết bao nhiêu là sức mạnh.
Quay đầu lại liếc nhìn con chó to nằm bên cạnh bàn hai mắt trống rỗng, Tư Nam cười khổ: "Thật là mãi cho đến hôm nay em mới có cảm giác bị mất đi A Kim."
"Em còn có anh mà!" Uông Phong Lân gắt gao ôm em lại.
"Thì tính gì chứ? Anh sau này có thể cùng em chới ném đĩa sao?" Tư Nam nhìn về phía anh.
"Cái kia..." Uông Phong Lân suy nghĩ một chút, "Nếu như em không yêu cầu anh dùng miệng ngậm là được."
"Ha ha." Nhìn bộ dáng giả bộ ủy khuất của anh, cười đánh nhẹ anh một cái, "Đi nào!"
"Chỉ cần em vui, chỉ cần có thể ở bên cạnh em, cho dù anh vĩnh viễn phải làm A Kim, anh cũng đồng ý." Uông Phong Lâm thu lại bộ dáng giả bộ đáng yêu lúc nãy. "Chỉ là, anh tin tưởng bản thân mình có thể bảo vệ được em nhiều hơn so với A Kim, có thể yêu em nhiều hơn, thương em nhiều hơn."
Trong đôi mắt trong veo chợt phủ một tầng sương mù, đứng ở cửa, một tay nắm lấy chốt cửa, trước khi mở cửa ra, Tư Nam ngẩng đầu lên, nhìn thật sâu vào trong mắt Uông Phong Lân, lời nói vô cùng kiên định: "Cho dù tương lai có như thế nào, em đều sẽ cùng với anh."
"Tư Nam, em gần đây hình như cả ngày đều dính cùng một chỗ với A Kim vậy!" Đường Tư Viễn mặc dù trong miệng thì nói chuyện với em trái, thế nhưng ánh mắt lại nhìn về A Kim, muốn biết phản ứng của nó.
"Đúng rồi, em muốn gần gũi A Kim nhiều hơn." Tư Nam thuận miệng trả lời.
"Cuộc sống của em với A Kim cũng đâu thể giống nhau." Con có kia tuyệt đối là đang giả ngu, nó tưởng rằng nó che dấu được ánh mắt hưng phấn sao? Đường Tư Viễn trừng mắt liếc cho một cái.
"Gấu gâu!" (Mi ganh tị à?) Xem Đường Tư Viễn trừng mình, A Kim lập tức không cam lòng yếu thế trừng ngược lại hắn.
"Có lẽ vậy! Cục cưng cũng đã mười ba tuổi rồi, gần đây chung qui cũng làm ra vài chuyện không giống bình thường." Tư Nam gật đầu, không sai, cuộc sống của A Kim không còn nhiều lắm, Còn có một tuần, nó sẽ biến mất.
"Tư Nam, cũng không nên quá cưng chiều nó như vậy." Đường Tư Viễn nhắc nhở.
"Hi hi, em biết mà." Tư Nam gật đầu, "Em sẽ không cưng chiều cục cưng quá nhiều!"
"Gấu gấu?" (Tại sao không cưng anh?) Trong mắt A Kim mang theo sự khó hiểu nhìn qua Tư Nam, thế nhưng lại thấy bảo bối đáng yêu đang làm mặt quỉ với mình.
"Anh chỉ muốn n