Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Thiên Thảo

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.

, không phải chỉ đưa ra có sáu cái thẻ từ thôi sao?"
"Đều đã thu hồi lại," Tu nghĩ một chút, "Kể cả cái của Lâm."
"Tôi nghĩ không chỉ có thẻ từ, còn có thành viên bộ phận kĩ thuật, đều có thể làm lại." Mạnh Ba nhìn màn hình, "Tôi nghĩ cần tăng mạnh hệ thống an ninh, đổi qua thành nhận diện bằng vân tay đi."
"Mọi người làm đi!" Uông Phong Lân ngồi dậy, gọi với ra ngoài cửa, "Phiên Gia MM, đỡ tôi qua phòng Tư Nam được không?"
"Được!" Phan Già từ bên ngoài đi vào, thuận tay đem cái thẻ vất lại cho Tu, "Cái tên kia để lại đó!"
Uông Phong Lân xoay người bước xuống giường, ghé vào bả vai Phan Già, cũng không thèm nhìn đến ba người còn lại trong phòng đang chụm đầu nghiên cứu hệ thống an ninh, đi về phía phòng Tư Nam.
Tu cầm lấy cái thẻ Phan Già mới vứt qua, quả nhiên là thẻ từ lúc trước phát hành: "Cái này..."
"Sao vậy?" Kiệt Nhĩ hỏi.
"Cái này không phải là hàng nhái, là đồ thật đó!" Tu đem cái thẻ trong tay đưa qua cho Kiệt Nhĩ.
"Anh thu hồi phải không?" Mạnh Ba hỏi.
"Sợ bị trộm cho nên tôi đều cho hủy hết!" Tu nhíu chặt chân mày.
"Tôi nghĩ, có thể ban đầu căn bản không chỉ làm có sáu cái." Kiệt Nhĩ đem cái thẻ từ lật tới lật lui, cái thẻ này không phải là loại thẻ bình thường làm ở đâu cũng được, mà bên trong còn có cảm ứng từ đặc biệt cảm ứng với máy đọc ở quầy lễ tân, cho nên, phải qua được máy kiểm soát đặt ở quầy lễ tâm mới có thể có ích.
"Như thế nào có thể như vậy?" Tu cảm giác được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Tôi cũng biết được không có khả năng, đây chính là Đặng Tấn tự mình theo dõi mà." Mạnh Ba lật nhìn cái thẻ.
"Thẻ không có khả năng, nhưng mà cảm ứng từ bên trong thì có thể! Tạo vẻ bề ngoài giống nhau thì không có gì khó khăn cả, chỉ cần người nào rời cái thẻ ra vài phút thì đã có thể copy lại toàn bộ hình dạng bên ngoài rồi." Kiệt Nhĩ nghĩ một chút, "Tu, cảm ứng từ là làm ở đâu?"
"Là sản phẩm mới nhất của công ti chúng ta lúc đó, sáu cái thẻ từ này thật ra là đồ thí nghiệp, sau đó cũng không có làm tiếp ữa..." Tu đột nhiên dừng lại, "Bộ phận kĩ thuật."
Mạnh Ba gật đầu.
"SHIT!" Tu vùng đứng dậy.






"Có hơn mười năm chưa từng thấy anh ta tức giận như vậy?" Kiệt Nhĩ nhìn qua Mạnh Ba.
Mạnh Ba gật đầu.
"Nhanh, Kiệt Nhĩ thông báo toàn bộ hệ thống an ninh, bất kì người nào cầm thẻ từ như vậy đến đây đều mời vào phòng an ninh!" Tu xua tay.
"Biết rồi!" Kiệt Nhĩ gật đầu, đứng dậy đi làm.
"Reng reng reng reng..." Điện thoại di động của Tu vang lên, liền bắt máy: "Alo?"
"Trong hộc bàn của em còn, hồi sáng lúc đi qua bên phòng thư kí, Moon có cho em. còn chưa có ăn." Tư nam tiếp tục tập trung vào tài liệu trong tay.
"Em muốn uống nước không?"
"Anh định rót cho em sao?" Tư Nam ngẩng đầu lên lần nữa, liếc anh một cái.
"Anh..." ngay cả đứng dậy rót li nước còn không được, anh hỏi cái này có khác gì đang nói nhảm chứ? Uông Phong Lân cúi đầu ảo não.
"Không có việc gì thì trở về đi! Sắp hết nửa tiếng rồi." Tư Nam liếc nhìn chó cưng hai mắt trống rỗng đang nằm bên chân.
"Lâm chỉ thích chọc ghẹo thôi, anh với cậu ấy không có gì cả." Rốt cuộc vẫn đem câu giải thích nói ra khỏi miệng rồi.
"Em biết." Trả lời thật bình thản.
"Tiểu Nam, em đang giận anh à?" Uông Phong Lân chớp chớp mắt lấy lòng, chỉ tiếc bây giờ anh đang là Uông đại tổng tài, không phải là bạn chó vàng to con, cho nên làm ra bộ mặt như vậy thật sự rất buồn cười.
"Anh có làm cái gì khiến em phải giận sao?" Tư Nam mỉm cười nhìn anh.
"Không có!" Lắc đầu, làm theo thói quen như đang là A Kim.
"Vậy anh đến dỗ em làm cái gì?" Tư nam đứng dậy, "Sắp tới giờ rồi, để em đưa anh về!"
"Vậy em không có giận anh hở?" Nhìn thấy Tư Nam đi đến bên cạnh, lập tức nắm tay em.
"Chỉ số thông minh của anh chỉ bằng A Kim thôi à?" Tư Nam bĩu môi, rờ tóc anh như đang xoa đầu A Kim, "Em lúc nãy như vậy, chỉ là không muốn để cho mọi người biết mối quan hệ của chúng ta sớm quá thôi mà. Chẳng lẽ anh muốn nhìn thấy bộ dáng của em khi ghen trước mặt bọn họ à?"
"Bảo bối, em là người tốt nhất trên đời!" Ôm lấy tay em nịnh bợ, thuận tiện cọ cọ.
"Anh ghê tởm quá đi!" Tư Nam đẩy anh ra, đỡ anh đứng dậy, "Đi nào, em đưa anh về."
"Em hình như rất không thích nhìn thấy anh." Uông Phong Lân lần nữa thoải mái đem cơ thể tựa vào bên người Tư Nam.
"Đúng vậy, em thích A Kim nhiều hơn anh!" Tư Nam cố gắng ôm lấy bả vai anh để anh có thể dựa vào chắc chắn.
"Thật vậy sao?" Uông Phong Lân lập tức giả bộ đáng thương, "Bảo bối, đừng như vậy mà!"
"Anh càng ngày càng giống A Kim rồi!"
"Em cứ sỉ nhục anh đi!" Uông Phong Lân ôm lấy hông em, thấp giọng ghé vào lỗ tai em uy hiếp, "Đợi anh tốt lại rồi biết!"
"A, em rất chờ mong đó!" Híp mắt cười cười nhìn người bên cạnh.
Toàn bộ hồn phách của Uông Phong Lân đều bị nụ cười này câu đi mất tiêu rồi, lập tức cúi xuống hôn một cái.
"Đừng..." Bị tấn công bất ngờ Tư Nam hưởng thụ nụ hôn nhiệt tình bất thình lình, chủ động ôm lấy bờ vai của anh, đem người đè vào tron


Ring ring