Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2700 lượt.
bị của cô cũng buông lỏng xuống.
Hai ngón tay của anh nhẹ nhàng tách cánh hoa, cho dòng nước ấm áp chảy qua nơi mềm mại, thân thể của cô theo động tác của anh lại căng cứng lên, cảm giác xa lạ từ nơi dòng nước chảy qua truyền ra khắp người cô.
"A......"
Dòng nước nhẹ nhàng bỗng nhiên mang theo áp lực nước với cường độ mạnh vọt ra, Lâm Miểu Miểu giống như cá sống bị rán vậy, vì kích thích mạnh mẽ bất ngờ xảy ra, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
"Vặn nhỏ chút." Cô gần như thét lên.
Tông Chính vô tội nói: "Không cẩn thận ấn nhầm ý mà."
Lâm Miểu Miểu thở hổn hển, tức giận nhìn anh hằm hằm.
Cô muốn khép chân vào, lại bị Tông Chính tách ra: "Còn chưa rửa xong, em vội cái gì!"
Cô nhịn một lúc, bị ép dạng chân, lần này chưa đến 10 giây, cô lại phải trải qua một đợt nước mạnh, Tông Chính mỉm cười nói, "Tay hơi trơn, ấn nhầm van."
"Anh cố ý!" Cô cảm thấy nụ cười của anh kiểu như đang phát rồ.
Anh lại lần nữa tách hai chân của cô, vô liêm sỉ thừa nhận: "Đúng vậy, tôi cố ý đấy."
Anh càng cười lớn hơn, Lâm Miểu Miểu gần như mềm nhũn trên bồn rửa tay, cắn môi lên án nhìn anh, Tông Chính dùng ngón tay ướt rượt vén tóc rối trên mặt ra sau tai giúp cô, "Nhìn tôi như vậy làm gì, giống như tôi ức hiếp em vậy."
"Bên trong còn chưa rửa đâu." Anh kéo hai chân bủn rủn của cô ra, cho dòng nước chảy vào trong, Lâm Miểu Miểu gần như theo bản năng lui về phía sau.
Tông Chính bày ra vẻ mặt không biết làm gì với cô, kiềm nén ý cười nói: "Lớn như vậy rồi, còn sợ tắm à?"
Lâm Miểu Miểu trừng mắt nhìn anh, Tông Chính dùng khăn lông khô quấn một vòng lên cánh tay cô, giọng nói mang theo oán trách: "Đừng lộn xộn, không vết thương lại chạm vào nước."
Hai chân lại một lần nữa bị kéo ra, Lâm Miểu Miểu cắn chặt môi, liên tục thở hổn hển, anh đưa một ngón tay, cho dòng nước từ từ chảy vào, thân thể của cô có cảm giác khó nói lên lời, nước theo ngón tay của anh chảy vào trong, sau đó lại theo ngón tay anh chảy ra.
"Đau không?"
Cô cương quyết gật đầu, anh cười giễu, hiển nhiên không tin, bắt đầu chuyển ngón tay, cơ thể cô trong nháy mắt gần như cứng đờ.
Vẻ mặt của Tông Chính hơi cổ quái, sau đó cười sâu xa: "Em cắn ngón tay của tôi rồi."
Lâm Miểu Miểu im lặng, ép buộc mình thả lỏng, sắc mặt không thay đổi nhìn chằm chằm ngòn đèn sáng choang trên đỉnh đầu, Tông Chính rút ngón tay ra, véo khuôn mặt của cô, thanh âm hàm chứa ý cười: "Lúc này mặt vẫn còn vô cảm!"
Cô buồn bực né tránh tay anh, lúc này, mặt cô không vô cảm chẳng lẽ phải thở gấp liên tục à? Tông Chính lại véo mặt cô, lần nữa đưa ngón tay vào trong cơ thể cô, trêu chọc hỏi: "Sao không cắn nữa?"
Anh dùng ngón tay không ngừng nhẹ nhàng khuấy đảo bên trong, mỗi một động tác nhỏ, cũng có thể làm cho cơ thể cô không kìm chế được buộc chặt, sau đó lại bị cô ép buộc thả lỏng.
Sau khi cô thích ứng được sự tồn tại của ngón tay anh, anh bắt đầu từ từ rút ra chuyển động, cô nhắm mắt lại, cơ thể mềm nhũn dựa vào bức tường trơn bóng, kiềm nén hơi thở hổn hển, giờ dù cô có muốn vô cảm, cũng không vô cảm nổi, chắc cũng không kém liên tục thở gấp là bao, sau khi Tông Chính đưa ra đưa vào một lúc lâu, mở rộng thêm một chút, lại đưa thêm một ngón tay tiến vào.
"Đau không?" Anh hỏi.
Không đau, nhưng...... ngoài cảm giác là lạ mới bắt đầu, cơ thể cô như là một cây đuốc bị đốt vậy, lửa cháy hừng hực, vừa khô nóng vừa rối ren, dường như da dẻ đang nứt ra, trong khi anh đụng chạm, loại khô nóng này đem đến sự thư thái, ngọn lửa từ trong thân thể cô bốc cháy, từng đốm từng đốm lan thành một vùng, khiến cô không biết làm thế nào.
Cô không trả lời là không đau, nhưng Tông Chính đã gỡ bỏ được đáp án từ trong hơi thở đè nén, vẻ mặt mơ màng kia của cô, anh bắt đầu gia tăng tốc độ, khi anh cho dòng nước chảy vào lần nữa, nơi đó bỗng nhiên mở ra lớn nhất, ngón tay cũng hung hãn đi trọn vào trong.
"......đừng mà......chậm chậm thôi......"
Lâm Miểu Miểu gần như vùng vẫy, cả người run rẩy không ngừng, làm thế nào cũng không bỏ được ngón tay của anh và dòng nước như bóng với hình kia, nơi đó dưới dòng nước bắn tung toé là từng trận run rẩy không ngừng xông đến.
Phản ứng của cô và những tiếng ngân khe khẽ không cách nào dằn xuống, dồn ép máu trong người anh chỉ trực chảy ngược, dục vọng trong lòng anh gần như đã thiêu đốt tất cả lý trí, mặc dù anh không có được sự an ủi nào, nhưng chứng kiến một màn trước mắt, dường như anh lại thu được một loại thỏa mãn và an ủi khác.
"Tông Chính...... tôi không muốn......ô......" Mấy phút ngắn ngủi, cô gần như bị anh làm cho suy sụp, kích thích trước giờ chưa từng có khiến cô suýt nữa mất đi lý trí và sự tỉnh táo.
Dưới sự cầu xin của cô, rốt cục Tông Chính cũng làm dòng nước chậm lại, cũng dừng ngón tay đang co rút, anh hơi rút hai ngón tay ra, lại nhẹ nhàng nhập vào.
Lâm Miểu Miểu vừa mới nhắm mắt, nghỉ ngơi chưa tới năm giây, lại một lần nữa bị anh ép gần như sụp đổ, dòng nước chảy mạnh đi theo cánh cửa xông vào, đủ loại cảm giác đan xen lẫn nhau, lần đầu tiên khiến cô quên mất giãy dụa, trong đầu h