Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2698 lượt.
ùng đầu lưỡi khiêu khích trêu chọc, để cô có thể tiếp nhận anh dễ dàng hơn.
Đỉnh đầu di chuyển nơi vườn hoa, chạm vào viên trân châu mẫn cảm một lúc, sau đó trượt vào, từ từ tiến lên.
Có một loại cảm giác vừa mềm mại vừa ngứa ngáy sinh ra ở trong lòng cô, hang động bị vật nào đó của anh dồn ép tiến sâu vào bên trong, Lâm Miểu Miểu vừa định lui về phía sau, Tông Chính đã lên tiếng trước: "Đừng nhúc nhích!"
Cô mở mắt ra, lại nhắm mắt lại, hô hấp khó khăn, vẻ mặt anh lúc này giống như khắc sâu trong trí óc cô, vô cùng rõ nét, cô rất căng thẳng, anh dường như cũng có chút khẩn trương, trong con ngươi màu đen ngọn lửa cuồn cuộn, nhưng vẻ mặt lại rất chăm chú, trán anh chảy xuống mấy giọt mồ hôi, từ hàm dưới của anh nhỏ xuống ngực anh, sau đó lăn xuống nơi hai người kết hợp.
Lực ép nơi đó càng lúc càng lớn, hang động cuối cùng cũng được anh mở ra, quá trình cũng không đau đớn như trong tưởng tượng của cô, mới bắt đầu rất nhẹ nhàng, sau đó có cảm giác bụng rất chướng, cô thở gấp, cơ thể bắt đầu điều chỉnh theo bản năng, thả lỏng cơ thể.
Sau cảm giác chướng bụng lại có thêm cảm giác nóng bức, khiến cô hơi khó chịu, giống như bị nướng trong bếp lò vậy, cảm giác nóng hừng hực lại không cách nào lẩn tránh, anh từ từ tạo áp lực, trong hang động rất ẩm ướt, nhưng anh tiến vào vẫn thấy rất khó khăn, sau khi anh đưa được thanh kiếm vào, dừng động tác, ngước lên nói: "Đau thì nói cho tôi biết."
Lâm Miểu Miểu căng thẳng mở mắt ra, so với việc nhắm mắt hoảng hốt chờ đợi, còn không bằng nhìn tiến triển của sự việc, để cô không khẩn trương nữa, cô hơi di chuyển, muốn nâng mông cao hơn một chút, để mình có thể nhìn thấy tiến triển.
"Đừng động!"
Lâm Miểu Miểu bình ổn hơi thở, nói: "Tôi muốn nhìn anh đi vào."
Kiếm đã tiến vào cơ thể cô một chút, co rút mạnh mẽ, anh cười vừa mờ ám vừa vui thích, đưa tay uốn người cô thành một hình cung đẹp mắt, góc độ này, chỉ cần cô vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy vị trí kết hợp.
"Em thấy rõ chưa?" Anh hỏi.
Lâm Miểu Miểu không khỏi cảm thấy xấu hổ, hình như cô chỉ là biểu đạt thái độ giải quyết công việc, nhưng dùng ở thời điểm này, lại bị anh hiểu theo nghĩa khác.
Cô gật đầu bừa, vừa rồi chỉ là cảm thấy nhắm mắt lại chờ đợi rất dày vò, còn không bằng nhìn tình hình phát triển, nhưng vừa nhìn......
Bao xung quanh mũi kiếm, một đoạn ngắn đã tiến vào trong cơ thể cô, cô bị anh mở ra đến cực hạn, khó khăn cắn nuốt vật nào đó của anh.
Tông Chính bỗng nhiên rên lên, thở hổn hển nói: "Thả lỏng, đừng kẹp chặt như vậy."
Lâm Miểu Miểu im lặng, cô vẫn đang cố gắng thả lỏng, nhưng vừa rồi một màn hiệu quả thị giác kia...... khiến cơ thể cô co rút, sau đó từ chỗ sâu nhất trong cơ thể sinh ra khoái cảm.
Anh lại lần nữa bắt đầu tiến vào, Lâm Miểu Miểu nhắm mắt, không dám nhìn chỗ kết hợp nữa, cô ngửa mặt lên, chỗ nào đó khó khăn cắn nuốt bộ phận thô cứng của anh, mà cô cũng gian nan cố hít lấy khí oxi, cô bị anh từng chút từng chút một kéo căng, chiếm giữ, cho dù không nhìn thấy, nhưng một màn trước đó lại in sâu trong đầu cô.
Bị cảm giác khác thường lấp đầy rất đặc biệt, chướng chướng lại ấm áp, còn có một sự thỏa mãn chưa từng có.
Tông Chính nói anh sẽ rất cẩn thận, động tác của anh quả thực rất cẩn thận, quá trình tiến vào mất đến sáu bảy phút. Chờ anh tới nơi sâu nhất của cô, cô và anh đồng thời hít một hơi khí lạnh.
Anh hơi thở gấp, thanh kiếm phỏng tay dừng lại trong cơ thể cô, cúi đầu hôn lên cánh môi đỏ bừng của cô, một lát sau, anh nói: "Lâm Miểu Miểu, em còn chưa gọi tôi là ông xã bao giờ."
Cô ngẩng mặt lên, ánh sáng trong phòng tắm rất sáng, ánh mắt của anh ẩn nhẫn, dường như cũng không thoải mái, từng giọt mồ hôi theo trán anh chảy qua cái cằm góc cạnh sắc nét, sau đó nhỏ xuống bụng cô, bắp thịt cả người anh đều căng lên, có sự mạnh mẽ và vẻ đẹp của chú hổ lúc săn mồi, tràn đầy sức mạnh và vẻ đẹp nam tính.
Nét mặt của cô dịu dàng hơn, nghe theo gọi một tiếng, hai chữ này ở trong lòng của cô, trừ thân phận ra, còn là một sự chấp nhận, chấp nhận anh là chồng của cô.
Tông Chính nghe thấy vậy trong lòng nở hoa, vội vàng cúi đầu chiếm cứ cánh môi của cô, mút thật mạnh, động tác nửa người trên của anh thô bạo, nhưng động tác nửa người dưới lại rất kiềm chế, sau khi cô dần thích ứng, anh lùi ra sau một khoảng, sau đó lại từ từ tiến vào.
Lại lần nữa cô bị kéo căng, cảm giác chướng bụng vô cùng rõ rệt, hơn thế nữa là cảm giác khắc sâu vào tận xương cốt.
Mồ hôi từng giọt chảy xuống xương quai xanh, xuống ngực cô, cô đưa tay xoa đôi lông mày hơi nhíu lại của anh, hỏi: "Nhẫn lại rất khó chịu đúng không."
Trái tim cô cũng như thân thể đều mềm nhũn, trước kia sống chung với nhau, anh thường sai khiến cô, hễ không vừa ý lại nhăn mặt cau mày cho cô xem, nhưng một khi cô bị thương anh sẽ cẩn thận chăm sóc cô, có người ức hiếp cô sẽ đứng ra che chở bảo bọc cô dưới đôi cánh của mình......
Cho tới bây giờ chưa có ai, giống như anh......
Giống như anh, làm cho cô cảm giác mình được nâng niu ở trong lòng bàn tay.
Cô ôm lấy cổ anh, uốn éo