Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.
phức tạp, cô sẽ không gây sự vô cớ, sẽ không bới móc chuyện làm phiền người khác, nhưng chính người như vậy, một khi trỗi dậy mới càng đáng sợ. Anh chưa về đến hoa viên Thế Kỷ, Lâm Miểu Miểu đã đi rồi, Tông Chính cũng không trông chờ chị Chu có thể giữ người lại, cô chính là một người như vậy, trong chuyện quan trọng một khi đưa ra quyết định sẽ không dễ dàng thay đổi.
Tông Chính rất tính cách của cô, nhưng hiện tại lại rất căm ghét tính cách dứt khoát không dây dưa này của cô.
Anh thay đổi đường đi đến sân bay, lúc gần đến sân bay, rốt cuộc cũng nhận được thông tin chuyến bay của Lâm Miểu Miểu, anh lập tức gọi điện thoại cho Tổng công ty Quản lý bay, sau khi nhận được lời đồng ý của đối phương, trái tim buộc chặt của anh cuối cùng cũng có thể thả lỏng. Biết người không chạy được, một bụng tức giận kia của anh thật sự có thể nói càng ngày càng lớn hơn.
Đến bây giờ Tông Chính cũng không nghĩ ra Lâm Miểu Miểu chạy trốn như con thiêu thân để làm gì, anh chỉ biết, cô không nói nói tiếng nào đã muốn đi. Nhưng Lâm Miểu Miểu là người có tiền án tiền sự, hai năm trước âm thầm rời khỏi, hai năm sau mới xuất hiện, vừa nghĩ đến khả năng này, phổi Tông Chính gần như muốn nổ tung, chỉ hận không thể san bằng sân bay quốc tếở Z thị.
Lâm Miểu Miểu em có bản lĩnh, thì tự mình chèo thuyền quay về nước Y đi!
Tông Chính trầm mặc rất lâu, nói với cô ba chữ, nhưng không phải ba chữ mà cô muốn nhất.
Cho dù ba năm đã qua đi, nhưng mỗi lần Trương Vi nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, đều cảm thấy đau đớn, thật xin lỗi? Vì sao phải nói xin lỗi, nói một câu yêu cô khó đến vậy sao?Coi như lừa gạt cô cũng không sao cả, ngay cả lừa gạt cũng không muốn ư?
Cô dứt khoát xoay người rời đi, nhưng mà sau khi đến nước Mĩ, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khi ấy, cô lấy dũng khí gọi điện thoại cho Tông Chính, muốn nói chuyện này cho anh biết, lại bị những lời lạnh lùng của anh làm thương tích đầy mình một lần nữa.
Tất cả đều đã kết thúc, những lời cô muốn nói đã không kịp nữa rồi, kết thúc rồi.Cô tự nói với mình, đàn ông trên thế giới này nhiều như vậy, không có anh, cô cần phải sống tốt hơn so với trước.
Chỉ là, mỗi khi đến đêm khuya vắng người, nỗi đau đục khoét xương tủy, sẽ từ dưới lớpda, lan tràn ra khắp cả.
Ba năm trôi qua, Trương Vi tưởng rằng thời gian có thể khiến cô quên hết tất cả, hai người cách nửa địa cầu, cô chỉ có thể tình cờ biết được tin tức của anh qua Tông Nhan, qua bạn bè.
Khi anh đính hôn với Lâm Tư, cô từng hỏi chính mình, có hối hận không?Nếu như không rời đi, có lẽ cô còn kết hôn với anh, có lẽ có ngày cô có thể dùng tình cảm chân thành làm anh rung động.
Quãng thời gian đó, cô gần như luyện tập và biểu diễn điên cuồng, cho đến khi Tông Nhan nói cho cô biết, cuộc liên hôn giữa hai nhà Tông Lâm thất bại, thời khắc đó, cô mới phát hiện, quên một người thì ra khó đến vậy.
Quãng thời gian đó, mỗi ngày Trương Vi đều hỏi bản thân mình, có muốn liên lạc với anh không, rõ ràng tự nói với mình phải hết hi vọng, phải quên đi, phải bắt đầu lại một lần nữa, nhưng trước sau vẫn không bỏ xuống được, nhưng cô lại không cho phép mình quay đầu lại.
Trở về làm gì chứ?Lúc vừa xa nhau, cô vẫn ảo tưởng, một ngày nào đó Tông Chính bỗng nhiên phát hiện tình cảm giành cho cô, xuất hiện ở trước mặt cô.
Ba năm, không một cuộc điện thoại, ngay cả một lời thăm hỏi đơn giản cũng không có, anh giống như biến mất hoàn toàn khỏi sinh mệnh của cô, dường như ba năm tuổi trẻ ấy không hề tồn tại.
Một người đàn ông lạnh lùng vô tình như vậy, làm thế nào cô quay đầu đây? Lại tiếp tục dùng những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp nhất, dốc hết tâm can, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, đi chờ đợi một người đàn ông chưa bao giờ yêu mình ư?
Một năm rồi lại một năm, Trương Vi vẫn không kìm chế được chú ý tới tin tức của anh, vào mỗi đêm cô đơn, ôm hồi ức đã qua đi vào giấc ngủ, cô rốt cuộc vẫn không buông xuống được, cho đến hơn một tháng trước, vì một chuyện ngoài ý muốn, dây thần kinh ở chân của cô bị tổn thương khiến cô không bao giờ có thể múa những điệu có độ khó cao nữa, lúc đó suy nghĩ của cô đều là màu xám, nhưng đáy lòng lại vang lên một âm thanh rất nhỏ: Trở về tìm anh đi.
Nhưng mà ̣vào lúc cô đưa ra quyết định, Tông Nhan nói cho cô tin tức Tông Chính kết hôn, Trương Vi không rõ cảm xúc thật trong lòng, nhiều năm như vậy bên cạnh Tông Chính vẫn không có ai, không chỉ một lần cô ảo tưởng, có lẽ anh cũng hối hận, có lẽ còn đang đợi cô, có lẽ......
Dường như vươn tay ra là có thể bắt được người đàn ông ấy một lần nữa, giây phút đó cô nằm trên giường bệnh, giống như lạc mất hồn phách, tự hỏi rốt cuộc buông xuống cái gì đây.
Ba năm, Trương Vi tưởng rằng thời gian sẽ giống như cỏ dại ngoài bãi tha ma, chôn cất đau đớn, cô cho rằng một ngày nào đó sẽ quên được người đàn ông ấy, chỉ là cô không dám thừa nhận mà thôi, trong lòng cô vẫn nghĩ đến anh.
Gặp lại Tông Chính, ký ức, thời gian giống như quay ngược lại, cô bỗng nhiên nhớ tới mùa xuân mười lăm tuổi năm ấy, Tông Chính che ô đi trong mưa, những hạt