XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2638 lượt.

ra, anh nắm chặt giống như kìm sắt vậy.
Cứ để bị kéo đi như vậy ư?Sau đó giả bộ không có chuyện gì xảy ra ư?
Lâm Miểu Miểu không được được. "Tông Chính, em thật sự có chuyện."
"Chuyện gì?"
"Việc riêng tư."
Lửa giận dưới sự kiềm chế của Tông Chính lại bùng lên, anh thích sự tự chủ bình tĩnh này của cô, nhưng lúc này ghét nhất cũng là sự tự chủ trầm mặc này.
"Anh không thể biết được sao?"Anh hỏi.
"Không thể, đây việc riêng của em."Cô dừng lại mấy giây, nhìn anh nói, "Em mong muốn nhận được sự tôn trọng."
Anh quay đầu đi chỗ khác, ngẩng đầu nhìn trần nhà màu trắng, sau đó thở dài, dường như muốn đem tức giận và phiền muộn trong lồng ngực nói hết ra, anh dốc sức khống chế cảm xúc của bản thân, cách mười mấy giây mới hỏi, "Có liên quan tới anh không?"
"Không có đâu." Đáy lòng của cô xẹt qua một tia tự giễu, cô đã nói dối, nói cho cùng nói dối là vì tự tôn, hay là vì nói dối vì tự ti đây?
Có lẽ tín dự(1) của cô tốt, câu trả lời của cô còn bình tĩnh như vậy, cho nên Tông Chính tin, bởi vì anh quả thực không tìm được nguyên nhân do mình, chắc là vì chuyện của nhà họ Lâm.
Anh thở phào nhẹ nhõm, không ngờ tâm trạng lại tốt hơn nhiều, giọng nói cũng không hung dữ như vừa nãy: "Có chuyện gì không thể nói chuyện đàng hoàng? Sao phải ngắt điện thoại của anh, còn tắt máy nữa hử?"
Đến nỗi khiến anh tưởng rằng, cô muốn biến mất khỏi thế giới này một lần nữa.
Lâm Miểu Miểu trầm mặc như trước, Tông Chính im lặng mấy giây hỏi: "Nhất định phải đi à?"
Cô rốt cục ngẩng đầu trả lời khẳng định: "Nhất định phải đi."
Mặc dù bên ngoài cô bình tĩnh, nhưng Tông Chính nhận ra tâm trạng của cô chẳng giống như vẻ bình tĩnh biểu hiện ra bên ngoài này, lúc anh nhìn thấy cô ở trên máy bay, cô mệt mỏi nhắm mắt, sắc mặt tái nhợt, tình huống hình như còn xấu hơn lần đi ăn cơm với Lâm Thế Quần.
Thế nhưng cô lại không muốn chia sẻ với anh, tâm trạng của Tông Chính rất tệ, tâm trạng xấu này như biết truyền nhiễm, từ trên người Lâm Miểu Miểu lây sang cho anh. Theo cách nghĩ thật của anh, có lẽ anh đã trực tiếp lôi cô đi, cô không đi thì khiêng đi, thế nhưng nhìn côbuồn bã, đôi mắt không còn sáng rực, anh không có nỡ từ chối yêu cầu của cô.
Có lẽ đây chính là tình yêu, tình yêu khiến người ta không thể tự làm chủ được bản thânmà đưa ra những quyết định và cách làm hoàn toàn không giống nhau.
Tông Chính thực sự không muốn dùng từ ngữ tình yêu sến sẩm này để hình dung, anh kiên quyết cho là mình đầu óc mê muội mới không muốn từ chối yêu cầu của cô.
Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, có lẽ anh vẫn chưa học được cách đứng trên góc độ của cô cân nhắc vấn đề, nhưng anh bằng lòng thử, cô không nói bất cứ điều gì, anh có thể giả vờ không hỏi bất cứ điều gì, nếu như cô muốn sống cô độc một mình, anh cũng có thể cho cô không gian và thời gian, cô muốn được tôn trọng, anh có thể tôn trọng quyết định của cô.
"......ngồi máy bay riêng của anh đi đi." Anh suy nghĩ mấy phút, nặng nề nói.
Vợ chồng mới cưới, anh thực sự không muốn cô đi, nhưng cô không phải thú cưng nuôi trong lồng, sẽ vĩnh viễn nhốt ở bên cạnh anh.
Con ngươi của Lâm Miểu Miểu u ám giống như hố sâu, cặp mắt cô mở to, dường như có chút bất ngờ, ngay sau đó cô khẽ gật đầu, cô biết đây là nhượng bộ của Tông Chính, mà ngồi máy bay anh chỉ định, là điều kiện của anh.
Nhân viên công tác dẫn đường cho Tông Chính lúc trước đưa hai người đến một lối đi khác, một chiếc máy bay tư nhân đang đậu ở ngoài cửa, trên thân phi cơ hình dáng khí động(2)viết hai chữ màu xanh lam: zongzheng(3).
Dễ nhận thấy Tông Chính cũng chuẩn bị hai biện pháp, nếu như Lâm Miểu Miểu chạy mất, anh buộc lòng phải đi nước Y bắt người trở về.
"Hành lý......" Lâm Miểu Miểu cuối cùng cũng nhớ đến hành lý của mình vẫn đang gửi vận chuyển.
"Sau khi máy bay đến nơi, sẽ có người đưa tới cho em." Anh nói.
"Cảm ơn anh." Ánh mắt Lâm Miểu Miểu hơi ủ rũ, trong lòng có cảm giác nói không thành lời.
Cô rút tay mình khỏi lòng bàn tay nóng rực của anh, cổ tay còn chưa rút rakhỏi, bất thình lình bị anh nắm lại thật chặt: "Không cần phải nói cảm ơn......còn nữa, em có phải quên gì rồi không?"
Lâm Miểu Miểu ngước mắt nhìn lên, sau đó cổ tay được anh thả ra, anh đưa tay giữ gương mặt cô, một nụ hôn nóng bỏng in ở giữa trán cô.
Cô xuất thần nhìn chằm chằm vào chiếc cằm của anh, anh hơi nghiêng đầu lại hôn một cái lên môi cô.
"Đến rồi gọi điện thoại cho anh, cho em thời gian hai ngày."Anh có thể cho cô không gian và thời gian, nhưng chỉ có thể ở mức độ này.
Hai ngày ư?Riêng thời gian ở trên không, đi đi về về đã mất một ngày.Tâm trạng u ám của Lâm Miểu Miểu không biết dùng lời nào để diễn tả.
"Hai ngày không trở lại, em chuẩn bị nhặt xác Võ Tòng đi."
Sau khi Lâm Miểu Miểu đi, Tông Chính trở về công ty, trong đầu có chuyện suy nghĩ, làm gì cũng không tập trung, vừa hết giờ làm, Tông Nhan gõ cửa đi vào phòng làm việc của anh.
"Có chuyện gì thế?"Anh ngước mắt nhìn cô, lại cúi đầu tiếp tục bận rộn.
"Tiệc tẩy trần buổi tối của chị Vy, em