Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần
Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2646 lượt.
hận, cười trả lời: "Tiện đường đưa bạn mà thôi, tôi còn có việc, đi trước."
Trương Vi bỗng nhiên gọi anh lại, cười mời: "Buổi tối có một buổi gặp mặt nhỏ, anh có thể tới không?"
Lý Minh quay đầu lại cười, dừng lại một chút rồi nói: "Vô cùng vinh hạnh."
Chờ sau khi Lý Minh rời đi, Tông Nhan có chút ngạc nhiên hỏi: "Quan hệ giữa anh ta và anh em hình như không tốt lắm, mời anh ta đến......"
Trương Vi cười nói: "Nhan Nhan, có nhiều bạn bè lúc nào cũng tốt, trước đây không phải em rất khâm phục anh ta sao?"
Quả thực Tông Nhan từng khâm phục Lý Minh, Lý Minh tuy là con riêng, nhưng bất luận là bề ngoài, năng lực, hay là phong thái, đều hơn cậu cả chính tông của nhà họ Lý, ở Z thị không ai dám xem thường anh, hơn nữa là phụ nữ, đối với cảnh ngộ thảm thương của người đàn ông, lúc nào cũng có một phần mềm yếu như vậy cả.
Cô nhíu mày hỏi, "Anh ta thế nào lại trở thành bạn của Lâm Miểu Miểu rồi?”
"Có thể là đồng bệnh tương lân chăng?"Trương Vi không để ý nhiều đáp, sau khi gặp mặt hai người bạn tốt khác đến đón cô, cô không nhịn được quay đầu lại nhìn Tông Chính đã sớm không nhìn thấy bóng.
MUỐN CHẠY, ĐÂU CÓ DỄ
Tông Chính lưng dài vai rộng, dưới lớp áo quần mỏng mảnh, bắp thịt rắn chắc như muốnmọc lên, mỗi một bước hai chân thon dài đều bước rất lớn, hơn nữa còn bước rất nhanh, nhân viên công tác dẫn đường gần như phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp, nhân viên công tác vụng trộm liếc nhìn Tông Chính, sau đó im lặng cúi đầu, thầm đổ mồ hôi lạnh, không thể trách anh tố chất tâm lý không tốt, thật sựkhí thế cả người của Tông Chính quá mạnh mẽ, giống như cơn mưa giông sắp đến làm sập cả vách tường, anh chỉ nhìn trộm mấy lần, đã có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Lâm Miểu Miểu lên máy bay, mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm hai mắt nghỉ ngơi, vì chuyến bay lùi lại nửa giờ hành khách bên trong khoang máy bay đang bàn tán sôi nổi về nguyên nhân, một tiếng bước chân rõ ràng mạnh mẽ bỗng nhiên truyền vào trong tai cô, không khí chung quanh dường như nóng lên, cô bị bao phủ trong bóng tối mờ mờ.
Lâm Miểu Miểu mở căng mắt, đập vào trong con ngươi là gương mặt tuấn tú lạnh như băng của Tông Chính, dây an toàn bị anh cởi ra vang lên âm thanh khe khẽ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, lòng bàn tay nóng hầm hập nắm chặt cổ tay của cô, gần như thô bạo túm cô lôi dậy.
Trong đầu Lâm Miểu Miểu trống rỗng, lên trên máy bay cô vẫn luôn duy trì tình trạng này, vào lúc nhìn thấy Tông Chính rất là mơ hồ, cho đến khi bị Tông Chính kéo đi mấy bước mới phản ứng lại, anh nắm rất chặt, chặt đến nỗi làm cô thấy đau.
Cô chuyển động cổ tay muốn rút tay mình lại, nhưng Tông Chính lại càng nắm chặt hơn, sức lực lớn tưởng như muốn bóp nát xương tay của cô.
Thế nhưng, trong tiềm thức cô lẩn tránh lựa chọn này.
Cô không phải một người dễ xúc động, quen dùng phương thức lỗ mãng trực tiếp giải quyết vấn đề.
Vả lại——
Nếu như anh giải thích, cô có nên tin tưởng hay không?
Nếu như anh thừa nhận, sau đó cô nên làm cái gì bây giờ? Ly hôn ư?
Sau cùng cô quyết định mang theo giấy thỏa thuận ly hôn, chạy trốn khỏi thành phố nàyđến một nơi khác yên tĩnh một chút, thu xếp tất cả tiền căn hậu quả, sau đó mới quyết định làm thế nào.
Bây giờ, cái ý nghĩ này đã phá sản rồi.
Hành động của Tông Chính có lẽ chỉ là con người anh hiện tại xuất hiện ở trước mặt cô, vậy mà đã có thể làm tâm trạng của cô gợn sóng, ở trong lối đi yên tĩnh hai người đứng song song với nhau nửa phút đồng hồ, tâm trạng của Lâm Miểu Miểu dần dần khôi phục, khôi phục vẻ mặt hờ hững xa cách, ở trong nháy mắt Lâm Miểu Miểu di chuyển ánh mắt, cơn giận cố nén của Tông Chính giống như núi lửa phun trào, anh xoay mặt cô lại, ánh mắt như muốn nuốt chửng cô: "Nguyên nhân?"
Lâm Miểu Miểu bị ép ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh trong đầu lập tức hiện lên giấy thỏa thuận ly hôn thấy được hơn một giờ trước, cô hiểu rõ, bây giờ mình không đủ lý trí, không đủ bình tĩnh, không thích hợp đưa ra bất kỳ quyết định gì.
Cô bình tĩnh trả lời: "Bởi vì chuyện học hành, em cần trở lại làm một vài thủ tục."
Cúp điện thoại của anh, không nói tiếng nào đi luôn, gấp gáp đến mức phải đi máy bay ngay lập tức, chỉ là quay về nước Y làm thủ tục ư? Tông Chính cười lạnh hỏi: "Em cảm thấy anh sẽ tin sao?"
Lâm Miểu Miểu trầm mặc, tự mình nhìn thấy tập giấy thỏa thuận ly hôn kia, ngoại trừ im lặng cô không biết phải dùng thái độ gì chung sống với anh. Mà cô càng im lặng, cơn giận của Tông Chính lại càng lớn, hai người giằng co gần năm phút đồng hồ, từ bắt đầu từ lúc gặp mặt, vẻ giận dữ của Tông Chính gần như không cách nào che giấu, ánh mắt vừa dữ tợn vừa hung ác nham hiểm, nhưng dưới sự im lặng của Lâm Miểu Miểu, cơn giận của anh giống nhưthái độ lạnh lùng của cô, ngưng tụ thành băng tuyết.
Máy bay cách đó không xa đã bắt đầu di chuyển, liệng khỏi đường băng, Lâm Miểu Miểu nghe thấy âm thanh mới vừa quay sang nhìn cổ tay đã bị kéo mạnh, anh đã trở nên im lặng giống cô, lôi cô đi ra phía cửa. Lâm Miểu Miểu vùng