Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2651 lượt.
mưa lất phất rơi xuống đất, còn anh lại giống như mưa phùn rơi vào trong lòng cô.
Cô dùng ba năm để quên, nhưng nếu không quên được thì sao?
Rốt cuộc cần dũng cảm đến mức nào mới quên được đây?
Tại sao vẫn không quên được?
Rốt cuộc là yêu anh hay hận anh? Hay là không cam lòng?
Cho dù là loại nào, cô làm sao có thể nhìn anh sống hạnh phúc yên ổn với một người phụ nữ khác chứ?
Làm sao anh có thể sau khi đẩy một người phụ nữ tới vực thẳm, lại chia ngọt sẻ bùi với một người phụ nữ khác được cơ chứ?
Trương Vi đoán, có lẽ là vì nỗi đau anh gây ra cho cô quá sâu, cho nên cô mới không quên được anh.
Đã như vậy......
Nếu cô và anh không thể ở bên nhau, cô sẽ đem tất cả đau khổ mình nhận được trả lại hết cho anh, nhìn anh giãy dụa thống khổ.
Có lẽ khi đó, cô có thể quên anh thực sự.
Côtheo bước chân Tông Nhan đi về phía anh, dường như mỗi một bước tới gần anh đều giống như bước qua muôn sông nghìn núi.
Cô đứng im trước mặt anh, hơi ngửa đầu, cười yếu ớt.
"A Chính...... đã lâu không gặp." Câu này, cô nghĩ tới rất nhiều lần, ở một con phố bất ngờ gặp nhau, sau đó mỉm cười thản nhiên, chào hỏi nhau giống như bạn bè, đáng tiếc, nỗi đau của cô khắc quá sâu, quên mất giả bộ thản nhiên như thế nào, cho nên...... A Chính yêu quý, anh sao có thể hạnh phúc được chứ?
Người đàn ông trước mặt dường như sững sờ trong giây lát, sau đó trả lời khách sáo xa lạ: "Đã lâu không gặp."
"Anh, sao anh lại tới đây? "Tông Nhan cười hì hì hỏi một câu, cũng không đợi Tông Chính trả lời, tự cô lại tìm nguyên nhân, "Có phải anh biết hôm nay chị Vy quay về không?"
"Chị chỉ nói với mấy người bọn em, không phải bảo em không cần nói cho người khác sao?" Giọng của Trương Vi rất nhẹ nhàng, nói lời trách mắng, nghe vào lại giốngsự bất đắc dĩ của một người chị cả với đứa em gái bé bỏng tinh nghịch hơn, Tông Nhan lập tức kêu oan: "Em thật không có nói, nhưng anh em có thể tra ghi chép lịch bay nha!"
Tông Nhan nghĩ gì, Tông Chính đương nhiên rõ, nếu là thường ngày, có lẽ anh sẽ mặc nó, không thèm để ý, nhưng bây giờ tâm trạng của anh không thể nào tốt được, anh còn đang vội tìm Lâm Miểu Miểu, tuy rằng chuyến bay đã lùi lại nửa tiếng, nhưng chưa bắt được người, anh không thể an tâm.
"Anh còn có việc, đi trước đây."Lời này Tông Chính nói với Tông Nhan, nói xong lại gật đầu với Trương Vi, chuẩn bị đi.
Tông Nhan vội vàng kéo cánh tay anh, lúc này cô cũng hiểu rõ Tông Chính đến sân bay chắc là có chuyện khác, "Anh, anh muốn rời khỏi Z thị? Buổi tối đón gió tẩy trần cho chị Vy, anh có thể đến không?"
Tông Chính hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn trả lời Tông Nhan, "Anh đang tìm người, buổi tối có thời gian thì sẽ đi, anh đi trước."
Tông Chính vừa muốn nhấc chân, lúc này mới nhìn thấy một người quen đang đứng ngay phía trước, Tông Chính cũng không có ấn tượng tốt gì với Lý Minh, lúc đi qua bên cạnh anh ta, mắt nhìn thẳng, hoàn toàn xem người này không tồn tại. Nhưng Lý Minh lại quay mặt sang, mang theo nụ cười không ấm không nóng: "Cuộc sống của Tông thiếu thật là bận bịu, vợ mới vừa đi, lại có bạn đến."
Tông Chính bỗng nhiên dừng bước chân, chậm rãi quay sang, ánh mắt lạnh như băng, từ lúc Lâm Miểu Miểu bắt đầu cúp điện thoại, anh đã tích một bụng lửa giận, vừa nãy bị Tông Nhan quấy rầy phải ép mình tiếp tục đè nén, lúc này bạo phát với Lý Minh cũng chẳng hay ho gì, huống hồ trong lời này của Lý Minh còn có ý tứ khác, anh ta biết Lâm Miểu Miểu vừa mới đi, hoặc có thể nói anh ta đưa Lâm Miểu Miểu tới sân bay?
Cơn giận Tông Chính kìm nén suýt nữa bùng nổ, cô không nhận điện thoại của anh, không cho anh tiễn, thế nhưng bây giờ lại để một người đàn ông khác đưa đi?
"Người tháo vát như Tông thiếu, lúc rảnh rỗi tới đón bạn bè, sao lại không có thời gian đưa vợ mình cơ chứ, cũng không tốn nhiều thời gian, bớt chút thời gian vừa đi vừa về là được." Lý Minh chống lại ánh mắt lạnh thấu xương của Tông Chính, không có chút giận giữ cười cười.
Tông Chính nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh ta, cũng từ từ nở nụ cười, giọng nói bình thường nhưng lại châm biếm rất rõ ràng: "Ai cũng nói cậu hai Lý giải quyết công việc khôn khéo, cũng chỉ có cậu hai Lý mới có thể nghĩ ra biện pháp vẹn cả đôi đường này, cho nên anh cứ giữ lại cho mình dùng đi." Anh cũng lười tranh cãi với đối phương, anh còn chưa nghĩ ra Lâm Miểu Miểu đang ầm ĩ cái gì, bây giờ còn xuất hiện một tên đàn ông, giúp cô,bênh vực cô, bây giờ anh chỉ muốn mau chóng tìm được Lâm Miểu Miểu, sau đó....... sau đó lại......
Mấy người đưa mắt nhìn bóng lưng Tông Chính rời đi, ý tứ trong mắt lại khác nhau rất nhiều, ánh mắt của Trương Vi lập tức chuyển lên trên mặt Lý Minh, cuộc đối thoại vừa rồi của Tông Chính và Lý Minh, lửa bắn ra bốn phía, khoảng cách lại không xa, cô hòa Tông Nhan đứng cạnh nghe đại khái, Trương Vi trong lòng khẽ động, cười chào hỏi, "Cậu hai Lý, tới tiễn bạn à?"
Lý Minh cười một tiếng, "Coi là vậy đi."
Tông Nhan thì lại nói thẳng, trực tiếp hỏi: "Lâm Miểu Miểu vừa đi đúng không? Anh tiễn cô ta?"
Lý Minh cũng không phủ n